Ký ức phiêu tán ngân hà – Chương 236

- Advertisement -

Chương 236.

Edit: Hoả Dực Phi Phi

Tân Lạc xoay người, ngồi xuống trước bàn điều khiển phi thuyền, “Gửi danh sách cho tôi.”

Thanh Việt cũng không để tâm cân nhắc điều khác thường nữa, vui mừng hỏi: “Cô đồng ý rồi?”

“Mỗi người hai mươi vạn tệ Đế quốc Arx.”

“Được.”

“Giúp tôi tìm hai người, nếu tìm được, tôi không những trả lại tất cả chi phí, còn khuyến mãi giúp các người lấy thêm mấy cái đăng ký di dân của sao Khúc Vân.”

“Người nào?”

Tân Lạc gửi hình ảnh của A Thịnh và Phong Tiểu Hoàn cho Thanh Việt, “Đây là hình rất nhiều năm trước, người đàn ông chắc vẫn chưa thay đổi lớn lắm, cô bé rất có thể đã trưởng thành.”

Thanh Việt lưu hình ảnh lại, “Không vấn đề, tôi sẽ cố gắng hết sức giúp cô tìm hai người này.”

“Giao dịch thành công.” Tân Lạc mở cửa khoang, ý bảo bọn họ có thể đi.

Thanh Việt cười vươn tay, “Giao dịch với cô vô cùng sảng khoái, nếu sau này còn có cơ hội hợp tác, chúng tôi rất sẵn lòng cống hiến.”

Tân Lạc nhìn như không thấy, lạnh nhạt nói: “Tạm biệt.”

Thanh Việt tốt tính thu tay lại, nho nhã lễ độ rời đi.

 

————•————•————

 

Đợi cửa khoang đóng lại rồi.

Tân Lạc mở danh sách thành viên Thanh Việt gửi đến, xem kỹ.

Quét qua từng cái tên, cô nhìn thấy một gương mặt quen thuộc.

Tân Lạc không biết tên thật của anh ta, nhưng biết anh ta có một biệt hiệu là Liệp Ưng, từng là thành viên của đoàn hải tặc Ô Nha.

Xem ra sau khi Sở Mặc chấp chính, chỉ là giữ lại tên đoàn hải tặc Ô Nha, toàn bộ thành viên đều đã đổi.

Đám hải tặc từng tung hoành các vì sao giờ biến thành bọn buôn lậu trộm gà bắt chó, sống nhờ buôn lậu đá khoáng giữa các tinh vực.

Chẳng trách chiếc phi thuyền này dám đi tuyến bay người khác không dám đi, việc làm ăn của bọn họ hẳn khá tốt, bằng không sẽ không chi tiền sảng khoái như vậy.

Chỉ là không biết sao bọn họ lại ở cùng với Thanh Việt, lại còn để Thanh Việt làm thuyền trưởng trên danh nghĩa, biến một chiếc phi thuyền của dị chủng thành phi thuyền của loài người bình thường, ẩn nấp giữa biển sao mênh mông.

 

Tân Lạc gửi danh sách cho Emir, “Tôi nhận được 680 vạn tệ Đế quốc Arx, chia cho bà một nửa. Bà tùy tiện xếp người vào đâu đó là được.”

Emir nhanh chóng nhìn lướt qua danh sách, “Không vấn đề. Có phải đột nhiên phát hiện tôi ở bên ngoài tiếng tốt vang xa, rất được hoan nghênh?” trong giọng nói tràn đầy dương dương tự đắc.

Tân Lạc nhàn nhạt nói: “Tôi không biết vì sao bà khoang dung với dị chủng, nhưng kiềm chế chút, bằng không tin tức tiếp theo tôi nghe được về bà sẽ là báo tử của bà.”

Emir khoa trương vỗ vỗ ngực, làm vẻ mặt sợ hãi, “Tôi che giấu tốt như vậy sao cũng bị cô nhìn ra rồi?”

Tân Lạc hừ lạnh: “Cái này khó nhìn ra lắm sao?”

Tuy Emir trưng thu thuế má kếch sù của dị chủng, nhưng chỉ cần chăm chỉ chịu khó, dị chủng đều có thể ấm no vô tư mà sống tiếp, hơn nữa Emir còn thiết lập các loại chính sách giảm miễn thuế. Người có cống hiến kiệt xuất ở các tinh vực, người phục vụ trong quân đội trên hai mươi năm, hoặc người theo công việc có kỹ năng đặc biệt liên quan đến an toàn quốc gia, đều có thể giảm miễn thuế.

Emir đầu tư thuế má trưng thu được từ dị chủng vào kiết thiết công cộng, xây dựng bệnh viện, trường học, công viên có thể giúp ích cho con người bình thường, để con người gene bình thường hưởng thụ phúc lợi từ thuế má, không còn bài xích dị chủng như thế nữa. Dị chủng chung sống với con người gene bình thường hoặc ít hoặc nhiều cũng có thể hưởng thụ những phúc lợi sau khi mình nộp thuế.

Những dị chủng nhờ cống hiến đặc biệt mà được giảm miễn thuế tuy vẫn sẽ gặp phải kỳ thị, đời sống vật chất lại rất hậu đãi, cũng có địa vị xã hội nhất định.

So với những tinh cầu khác, sao Khúc Vân quả thực là thiên đường của dị chủng.

Nhưng, nếu Emir không biết chừng mực, để các đối thủ chính trị hoặc những nhà thống trị tinh quốc khác có thể xem đây là nhược điểm công kích bà ta, thì có khả năng dẫn lửa thiêu thân.

Emir thở dài sâu xa, nói: “Lúc tôi cùng đường, sống không bằng chết ngẫu nhiên được một dị chủng cứu. Anh ta dạy tôi vật lộn và bắn súng, tặng tôi một vé phi thuyền có thể bắt đầu lại. Tuy tôi không phải người tốt, như con người ta dù sao cũng không phải súc sinh, kiểu gì cũng không thể không có chút lương tâm, bảo tôi đi bức hại dị chủng, tôi không làm được.”

Tân Lạc nghĩ đến vết thương trên người Tử Yến, hỏi: “Rốt cuộc thế nào là người, thế nào là súc sinh?”

Emir cười duyên, “Con người tôi đầu óc đơn giản, không suy nghĩ được vấn đề cao thâm. Người khinh khi tôi chính là súc sinh, người tốt với tôi chính là người.”

Tân Lạc trầm mặc một thoáng, nói: “Giúp tôi tìm hai người.”

“Ai?”

“A Thịnh và Phong Tiểu Hoàn.”

Tuy cách hơn mười năm, nhưng Emir từng vì bọn họ mà chịu một phát súng của Tân Lạc, vừa nghe tên đã nhớ đến người.

Bà ta ý tứ sâu xa nói: “Ồ, người quen của cô. Sao đột nhiên nhớ đến tìm bọn họ?”

Tân Lạc không để ý câu hỏi của Emir, “Tìm được người, tôi có thù lao.”

Emir nháy nháy mắt, ném ánh mị nhãn: “Hai ta là ai với ai chứ? Vì cô, tôi sẵn lòng nhảy vào nước sôi lửa bỏng!”

Tân Lạc vẻ mặt lạnh nhạt, trực tiếp ngắt tín hiệu, xoay người dặn dò Tiểu Giác: “Tôi đi tắm, anh cũng đi tắm đi. Còn phải bay hai ngày, tôi định làm thêm một lần thí nghiệm, sau khi dùng thuốc, cơ thể của anh trong thời gian ngắn không thể chạm nước.”

Tiểu Giác không chút do dự đồng ý: “Được.”

 

————•————•————

 

Hai ngày sau.

Phi thuyền của Thanh Việt đáp xuống điểm cuối cùng của chuyến bay lần này – sao Meltzer.

Cô ta đã nhận được văn bản nhập cảnh cho ba mươi bảy người gửi đến từ chính phủ tự trị sao Khúc Vân, cũng thanh toán cho Tân Lạc tất cả chi phí, đôi bên xem như tiền trao cháo múc.

Thanh Việt cảm thấy Tân Lạc tính tình cổ quái, nhưng làm việc đáng tin cậy, xem như đáng để giao dịch.

Lúc phi thuyền của Tân Lạc sắp rời đi, cô ta đặc biệt tạm biệt Tân Lạc: “Chuyện lần này, cảm ơn cô.

“Nhận tiền người ta, làm việc với người. Giao dịch công bằng, không có gì phải cảm ơn.”

Thanh Việt tốt bụng nhắc nhở: “Đế quốc Arx rất không thân thiện với dị chủng, tinh vực này tuy không thuộc quản hạt trực tiếp của Đế quốc Arx, nhưng trong phạm vi thế lực của Đế quốc Arx, tất cả tinh quốc đều lệ thuộc Đế quốc Arx. Cô làm xong việc thì nhanh chóng rời đi, nếu để chính phủ địa phương phát hiện các người, trục xuất đã xem như kết quả tốt nhất.”

“Cả Đế quốc Arx không có dị chủng nào sao?”

“Trên một vài ngôi sao công nghiệp và ngôi sao tài nguyên xa xôi vẫn có dị chủng, dựa vào làm những công việc nguy hiểm loài người không muốn làm, lấy được chứng nhận cư trú. Trên sao hành chính trung ương Homines cũng có dị chủng, nhưng đều không phải công dân Đế quốc Arx, là nô lệ quý tộc lén nuôi dưỡng. Tuyệt đối đừng đến đó, một khi bị phát hiện, lập tức xử tử.

“Cảm ơn thông tin của cô, xin mở cửa khoang.”

Thanh Việt cười nói: “Chúc mọi thứ thuận lợi, hy vọng còn có cơ hội gặp mặt.”

Tân Lạc không nói gì, lái phi thuyền bay vào biển sao mênh mông.

 

————•————•————

 

Một ngày sau.

Phi thuyền bay đến ngoại vi tinh vực Đế quốc Arx, Tân Lạc cho máy tính tăng tốc, cân nhắc nên làm sao vào được Đế quốc Arx.

Tiểu Giác là thể thí nghiệm của cô, trước khi thí nghiệm hoàn thành, chắc chắn cho dù đi đâu cũng phải dẫn theo. Tử Yến hôn mê không tỉnh, cũng không thể ném gã đi.

Nhưng Đế quốc Arx căn bản không cho phép dị chủng bước vào, làm sao đưa hai người vào là một vấn đề.

Tân Lạc vẫn chưa nghĩ ra cách giải quyết ổn thỏa, đột nhiên nghe thấy tiếng cảnh báo chói tai.

Trên màn hình một mảng đó, nhấp nháy hai chữ lớn “Nguy hiểm”.

 

Máy tính nhắc nhở cô có người yêu cầu nối máy.

Tân Lạc hạ lệnh nhận tín hiệu.

Giọng một người đàn ông lạnh nhạt cứng nhắt truyền tới: “Chúng tôi là đội tuần tra không gian của Đế quốc Arx, phi thuyền của cô không có thông tin đăng ký, mời lập tức dừng lại, tiếp nhận kiểm tra.”

Tân Lạc nói: “Tôi vẫn chưa vào tinh vực Đế quốc Arx, có thể lập tức rời đi.”

Giọng người đàn ông hết sức uy nghiêm, không cho phép xen lời: “Mời phối hợp tiếp nhận kiểm tra, đừng dẫn đến công kích không cần thiết.”

Tân Lạc nhìn mạng lưới màu đỏ lớn trên màn hình, biết phi thuyền của mình giống như một con bướm nhỏ rơi vào mạng nhện, càng vùng vẫy chết càng mau, phối hợp là lựa chọn duy nhất.

Cô hạ lệnh cho máy tính, dừng phi thuyềm, mở cửa khoang tiếp dẫn, chuẩn bị nhận kiểm tra.

 

Tân Lạc đi đến bên cạnh Tiểu Giác, cẩn thận dặn dò: “Tôi sinh ra trên sao Homines, nhưng bảy tuổi đã rời khỏi đây, không hoàn toàn quen thuộc ngôi sao này, lát nữa nếu xảy ra chuyện không vui gì, anh nhẫn nhịn một chút.”

Tiểu Giác gật gật đầu, hiếu kỳ hỏi: “Đây là nhà của Lạc Lạc?”

“Nhà?” Tân Lạc cười nhìn không gian bên ngoài cửa sổ, ánh mắt tản mác, không có tiêu điểm.

 

Máy tính nhắc nhở: “Cửa khoang tiếp dẫn đã nối liền.”

Tân Lạc hạ lệnh: “Mở cửa khoang trong.”

Cửa khoang trong mở ra, một đội binh lính võ trang đầy đủ nhịp bước chỉnh tề đồng loạt bước vào, tự giác tản ra xung quanh, đến các khoang kiểm tra.

Một người đàn ông trông giống đội trưởng nhìn lướt qua xung quanh, ánh mắt dừng trên mặt Tân Lạc, chậm chạp không nói gì.

Cách mũ giáp chiến đấu, Tân Lạc không nhìn rõ vẻ mặt của ông ta, dứt khoát nói thẳng: “Tôi là Anh Tiên Lạc Lan. Nếu ông không biết cái tên này có nghĩa là gì, thì trình báo lên trên, phái một quan quân biết nên làm gì đến.”

Người đàn ông nhìn Tân Lạc, nề nếp nói: “Thân là quân nhân Đế quốc, tôi biết Anh Tiên Lạc Lan.”

“Trước đó tôi từng liên hệ văn phòng đối ngoại của hoàng thất, nhưng đối phương liệt tôi vào hàng lừa đảo, chặn mã số thông tin của tôi. Có điều, kẻ lừa đảo chắc không có gan chạy đến trước mặt các người mạo danh công chúa.”

Người đàn ông nói: “Trong bệnh viện tâm thần ở sao Homines giam giữ vài kẻ mắc chứng vọng tưởng, kẻ mắc chứng chướng ngại nhận thức, tới giờ bọn họ vẫn khăng khăng mình là công chúa Lạc Lan.”

Tân Lạc nhịn không được bật cười, vươn một cánh tay, “Tôi cho phép ông kiểm tra gene của tôi.”

“Nếu cô là công chúa, tôi không có quyền hạn này.”

Tân Lạc thu tay lại, bất đắc dĩ hỏi: “Có thể mời một người có quyền hạn đến không?”

“Không thể mời ngài ấy đến gặp cô, nhưng, có thể mời cô đến gặp ngài ấy.”

“Được.”

Người đàn ông nhìn Tiểu Giác: “Hắn là ai?”

Tân Lạc biết không giấu được, cũng không định giấu: “Dị chủng.”

Ánh mắt người đàn ông quét qua buồng trị liệu, Tân Lạc nói: “Cũng là dị chủng.”


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY

Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn.

♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY

- Advertisement -
Ca chiêu nghi
"Wherever she was, there was Eden" - Mark Twain, The Diary of Adam and Eve.

Bài viết liên quan

Bình luận

LEAVE A REPLY


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn. ♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY
error: VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)
VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)