Ký ức phiêu tán ngân hà – Chương 237

- Advertisement -

Chương 237.

Edit: Hoả Dực Phi Phi

Người đàn ông không nói lời nào, vào phòng thí nghiệm của Tân Lạc nhìn một vòng, kiểm tra kỹ từng dụng cụ, sau khi quay ra lại hỏi: “Hai dị chủng này là nô lệ dùng để làm thí nghiệm?”

Tân Lạc nói nước đôi: “Cho là vậy đi!”

Trên người Tiểu Giác sẹo chồng chất, khắp người Tử Yến đầy thương tích, hôn mê bất tỉnh, đối phương đưa ra suy đoán như vậy cũng hợp tình hợp lý.

Người đàn ông nói: “Bọn chúng không được vào Đế quốc Arx như thế, phải đăng ký là tài sản cá nhân của cô, mới có thể vào Đế quốc Arx.”

Tân Lạc sảng khoái đồng ý: “Được.”

Dù sao Tiểu Giác không hiểu cái gì, chắc chắn sẽ không phản đối; Tử Yến hôn mê bất tỉnh, không có quyền phản đối.

“Tên?”

“Tiểu Giác. Người trong buồng trị liệu tên Thiệu Dật Tâm.”

Người đàn ông ghi thông tin vào máy tính xong, hạ lệnh: “Làm đăng ký tài sản cá nhân.”

Hai binh lính đi đến bên cạnh Tiểu Giác, lấy ra một con dấu kim loại hình trụ, hỏi Tân Lạc: “Dấu nô lệ đóng trên cổ hai trên mặt?”

Tân Lạc hoang mang nhìn người đàn ông dẫn đội.

Người đàn ông giải thích: “Là tài sản cá nhân, cần đóng dấu. Dị chủng không có dấu ấn, lên sao Homines sẽ bị xử tử.”

Tân Lạc chọn: “Trên cổ.”

Tiểu Giác hỏi: “Tài sản cá nhân là gì?”

 

Tân Lạc tỏ ý người lính đợi một lát, giải thích với Tiểu Giác: “Tài sản cá nhân chính là vật sở hữu chỉ thuộc về cá nhân, bọn họ làm một ký hiệu trên người anh chứng minh anh thuộc về tôi.”

“Tôi sẵn lòng.” Tiểu Giác sảng khoái đồng ý.

Hắn phối hợp nửa ngồi xuống, khom đầu, tiện cho binh lính đóng dấu.

Người lính nhấc tay, áp con dấu kim loại lên sau cổ Tiểu Giác.

Mấy tia sáng màu lóe lên, đến lúc người lính mở dấu kim loại ra, sau cổ Tiểu Giác đã lưu lại một hình vẽ màu đỏ ăn sâu vào da thịt, là một chữ Nô theo lối cổ, giống như một hình xăm màu đỏ.

Người lính mở buồng trị liệu, cũng đóng dấu ấn lên cổ Tử Yến.

 

————•————•————

 

Người đàn ông dẫn đội tỏ ý Tân Lạc đi theo ông ta.

Một hàng người đi qua cửa khoang tiếp dẫn, lên tàu tuần tra quân dụng của Đế quốc Arx.

Tân Lạc đánh giá xung quanh, phát hiện quân hạm này hình như không phải quân hạm bình thường, trong trang sức có huy chương hình khiên màu vàng của hoàng thất Anh Tiên, càng giống chiến hạm chuyên dụng thuộc về hoàng thất.

Người đàn ông dẫn đội cởi mũ giáp xuống, thế mà là một gương mặt rất trẻ tuổi anh tuấn.

Anh ta khom người hành lễ với Tân Lạc: “Điện hạ, quân trưởng hộ vệ quân hoàng thất Đế quốc Arx Lâm Kiên xin phục vụ người.”

Binh lính xung quanh nghe thấy lời này của anh ta, lục tục cởi mũ giáp, khom người hành lễ với Tân Lạc.

Tân Lạc nhìn từng người đang cúi đầu hành lễ xung quanh, hoảng hốt một thoáng, hỏi: “Anh vẫn chưa kiểm tra gene của tôi, đã xác nhận tôi là công chúa thật?”

“Bệ hạ từng cho chúng tôi xem hình ảnh của điện hạ, người mạo danh công chúa đều phẫu thuật thành dáng vẻ công chúa giả. Hơn nữa, phẫu thuật mạo danh công chúa dễ, mạo danh chuyên gia gene lại không dễ.”

Thảo nào anh ta lúc này còn kiểm tra kỹ một lượt phòng thí nghiệm của cô, vị quân trưởng hộ vệ quân trẻ tuổi này dũng cảm mà thận trọng, cũng là một nhân tài.

Tân Lạc hỏi: “Tướng quân Lâm Tạ có quan hệ gì với anh?”

“Cha tôi.”

Biểu cảm Tân Lạc nhu hòa lại. Không ngờ con trai chú Lâm Tạ cũng đã là quân trưởng rồi, năm đó lúc chú Lâm Tạ kết hôn, cô và Diệp Giới còn là hoa đồng hôn lễ, phụ trách rải hoa cho cô dâu.

“Điện hạ, xin đi theo tôi.”

Lâm Kiên dẫn Tân Lạc đi vào một khoang phòng rộng rãi, “Tôi đã gửi tin cho bệ hạ, bốn tiếng nữa, chắc có thể về đến Homines.”

Tân Lạc trầm mặc ngồi lên ghế an toàn.

Lâm Kiên cung kính hành một lễ xong, rời khỏi phòng.

 

————•————•————

 

Tân Lạc nhìn trời sao lấp lánh bên ngoài, trong đầu suy nghĩ phức tạp, không biết mình rốt cuộc đang nghĩ cái gì.

Dường như nghĩ tới rất nhiều chuyện diễn ra trên sao Homines.

Cô tuổi nhỏ thông minh, ba tuổi đã bắt đầu nhớ chuyện.

Bắt đầu từ khi có ký ức, bọn họ đã là một nhà bốn người: Ba, mẹ, anh trai, cô. Có điều anh gọi ba là chú, gọi mẹ là thím.

Ba là công tử bột hoàng thất rất điển hình, tinh thông ăn uống chơi bời, chú trọng quần áo ẩm thực, thích âm nhạc, hội họa, đam mê thu thập sách cổ, tranh cổ, nhạc cổ, là chuyên gia nghiên cứu văn hóa Địa Cầu Cổ, lên lớp giảng dạy ở đại học, nghe nói là giáo sư vô cùng được hoan nghênh.

Ông cử chỉ tao nhã, nói chuyện dí dỏm, hạ bút thành văn đều là chuyện kể vừa hay vừa vui. Cho dù là chuyện tối nghĩa cơ nào, ông đều có thể kể đến là thú vị. Cô và Diệp Giới đều thích nhất nghe ba kể chuyện.

Ba hết sức dung túng cô, lại yêu cầu nghiêm khắc với anh.

Cô khoe khoang nói với anh vì ba thương cô hơn, anh lại nói mình là thái tử, hoàng đế tương lai, muốn mang vương miện, tất phải gánh nặng.

 

Mẹ trầm mặc kiệm lời, ăn mặc đều rất giản dị, luôn thanh thanh đạm đạm, đối với chuyện gì cũng như có như không, tính cách hoàn toàn trái ngược với ba.

Người xung quanh đều không hiểu ba bác học đa tài, phong lưu phóng khoáng vì sao lại cưới mẹ khô khan cứng nhắt, nhạt nhẽo vô vị, nhưng ba đối với mẹ ái mộ rõ ràng, hoàn toàn không có giới hạn, cho dù bà nói gì, làm gì, ba đều cảm thấy tốt từ tận đáy lòng.

Không giỏi quản lý tài sản, vậy không cần quản, dù sao ông cũng không biết.

Không giỏi ăn nói, vậy không cần nói, dù sao ông cũng sẽ nói.

Không giỏi giao thiệp, vậy không cần giao thiệp, dù sao bạn bè quý ở chất không ở lượng.

Không thích yến tiệc hoàng thất, vậy không cần đi, vừa hay người một nhà ở nhà đánh đàn nhảy múa…

Chỉ có một chuyện, ba không tán đồng.

Ba cảm thấy mẹ dạy dỗ cô quá nghiêm khắc.

Hai người vì chuyện này đóng cửa nói chuyện một lần, cô không biết ba đã nói cái gì, dù sao sau khi ra, ba bế cô chầm chậm dạo một vòng trong vườn hoa, ý tứ sâu xa nói: “Nghe lời mẹ con.”

Cô cười cợt ba: “Ba lại sợ vợ rồi!”

Ba cười nói: “Nếu con có người vợ tốt như vậy, sẽ hiểu lòng ba con.”

“Con mãi mãi sẽ không hiểu được, bởi vì nhiễm sắc thể của con là XX, không phải XY.”

Ba im lặng một thoáng, xoa đầu cô lẩm bẩm: “Không biết lúc ba ba tuổi rưỡi đang làm gì nữa.”

……

Buổi trưa một ngày hè năm bảy tuổi.

Cô nằm trước bàn lớn trong phòng ăn, theo yêu cầu của mẹ tay vẽ các hình tỷ lệ giải phẫu cơ thể người. Mẹ ở trong vườn hoa giám sát Diệp Giới rèn luyện thể năng.

Đột nhiên, thiết bị đầu cuối cá nhân của mẹ vang lên, cô kích động ngẩng đầu nhìn, lớn tiếng hỏi “Có phải ba sắp về rồi không.”

Mẹ trách cứ cô không chuyên tâm, Diệp Giới đang chổng ngược làm mặt quỷ với cô, cô cũng đáp lại một cái mặt quỷ, lập tức lại nằm xuống, tập trung chăm chú vẽ hình giải phẫu.

Đến khi cô nghe thấy Diệp Giới kêu lớn “Thím”, ngẩng đầu lên, mẹ đã té xỉu dưới đất, Diệp Giới đang hoảng hốt lay lay mẹ.

Cô nhảy xuống ghế, phóng tới, nghe thấy trong thiết bị đầu cuối cá nhân của mẹ truyền tới tiếng nói chuyện thao thao liên tục.

Người đó nói phi thuyền ba cô ngồi xảy ra sự cố, tuy ba được cảnh vệ bảo vệ vào thuyền cứu sinh, nhưng hệ thống oxy của thuyền cứu sinh phát hiện trục trặc, ba không may tử vong.

……

Ký ức sau đó rất hỗn loạn.

Bọn họ rõ ràng đã tham gia tang lễ của ba, chính mắt nhìn quan tài của ba thiêu hủy hạ tạ, nhưng buổi tối thi thể của ba lại xuất hiện trong phòng thí nghiệm của mẹ.

Mẹ bảo cô thay áo phẫu thuật số siêu nhỏ, cùng bà vào phòng thí nghiệm.

Diệp Giới quỳ trước mặt mẹ, cầu xin mẹ đừng bắt cô vào phòng thí nghiệm, mẹ cho người kéo Diệp Giới đi.

Cô làm trợ thủ của mẹ, tham gia ca giải phẫu người đầu tiên, đối tượng giải phẫu chính là di thể của ba.

……

Không bao lâu sau, mẹ dẫn họ rời khỏi sao Homines, đến sao Rhein xa xôi lạc hậu.

Mẹ đều luôn nghiêm khắc với cô và Diệp Giới, hơn nữa không nói không rằng sẽ mất tích mười mấy ngày, mấy chục ngày, chỉ còn hai anh em họ nương tựa nhau mà sống.

Diệp Giới nói mẹ đi làm nhiệm vụ. Chỉ có như vậy, anh mới có thể có thầy giáo thể năng giỏi nhất, thầy giáo quân sự giỏi nhất, thầy giáo chính trị học giỏi nhất, thầy giáo kinh tế học giỏi nhất…

Tân Lạc không hiểu, Diệp Giới không phải thái tử sao? Thầy giáo bồi dưỡng thái tử không phải nên do hoàng thất cung cấp sao?

Diệp Giới nói với cô “Xin lỗi”.

Sau đó Tân Lạc mới biết từ trên bản tin, chú của Diệp Giới lập con trai mình làm thái tử.

Tân Lạc cảm thấy không làm thái tử thì không làm thôi, làm thái tử là để làm hoàng đế, ba không phải hoàng đế, cũng sống rất tốt mà!

Diệp Giới muốn nói lại thôi, xoa đầu cô nói “Xin lỗi”.

Có một lần, Diệp Giới không thuận lợi thăng cấp thể năng, lúc mẹ hung hăng trừng phạt Diệp Giới, cô thật sự không chịu nổi, la lớn với mẹ: “Nếu ba còn sống, tuyệt sẽ không để mẹ làm vậy với chúng con.”

Sắc mặt mẹ trắng bệch nói: “Hy vọng có một ngày, con có thể đứng trước mặt hoàng đế Đế quốc Arx, hung hăng như vậy chất vấn ông ta vì sao phải giết hại ba con.”

……

Tiểu Giác ngồi bên ghế an toàn của Tân Lạc, cầm bàn tay lạnh cóng của cô.

Tân Lạc cảm thấy tay hắn ấm áp khác lạ, tự giễu nói: “Cảm giác tôi giống như động vật máu lạnh, anh mới là động vật có vú gene thuần túy.”

Tiểu Giác ấp ngón tay cô trong lòng bàn tay, hy vọng ngón tay cô có thể ấm áp hơn chút.

Từ cửa sổ khoang đã có thể nhìn thấy sao Homines, một tinh cầu màu lam hết sức xinh đẹp, nghe nói vô cùng giống với tinh cầu Trái Đất khởi nguyên của loài người, cho nên dùng từ Latin Homines để đặt tên cho nó, ngụ ý “loài người”.

Tân Lạc duỗi tay nhẹ nhàng chạm một cái lên cửa sổ khoang, “Tinh cầu tôi sinh ra.”

Tiểu Giác hỏi: “Rất lâu rồi cô chưa trở về?”

Tân Lạc cười cười, “Lần trước khi tôi đi, bảy tuổi.”

 

==========

#Chuyện_sửa_tên_lần_n

  • Theo tiếng Latin, “loài người” dịch ra là Homines, lần trước mình dịch là Eumenes tên một học giả Hy Lạp :))) phiên âm ra tiếng Trung như nhau (ghét vụ phiên âm này thế không biết ><)
  • Lam Nhân là phiên âm của tên tiếng Đức “Rhein”, để sính ngoại một cách có đồng bộ mình sẽ thay tên ngôi sao này

#Có_thể_bạn_biết_rồi, Anh Tiên là tên tiếng Trung của chòm sao Perseus, chòm sao mang tên vị á thần nổi tiếng trong Thần thoại Hy Lạp.


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY

Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn.

♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY

- Advertisement -
Ca chiêu nghi
"Wherever she was, there was Eden" - Mark Twain, The Diary of Adam and Eve.

Bài viết liên quan

Bình luận

LEAVE A REPLY


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn. ♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY
error: VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)
VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)