Ký ức phiêu tán ngân hà – Chương 241

- Advertisement -

Chương 241.

Edit: Hoả Dực Phi Phi

Buổi chiều.

Lạc Lan nghe lời theo bên cạnh Diệp Giới, gặp gỡ các quan viên đến từ các ngành trong chính phủ.

Tất cả quan viên đều không biết rốt cuộc là chuyện gì, nhưng dưới sắp xếp hữu ý của Diệp Giới, mơ hồ đều cảm giác được sức khỏe Diệp Giới có vấn đề.

Người Diệp Giới giới thiệu cho bọn họ không chỉ là một cô công chúa chết đi sống lại, còn rất có thể là hoàng đế tương lai của Đế quốc.

Bọn họ tuy lòng còn nghi vấn, lại biểu hiện đủ tôn trọng với Lạc Lan.

Lạc Lan tính tình lạnh nhạt, không ôn hòa thân thiện, giỏi lung lạc lòng người như Diệp Giới, nhưng cô mười sáu tuổi đã trở thành Long Tâm, quản lý binh đoàn Long Huyết, sau đó lại lấy thân phận Tay phải của Thần chu du các vì sao, quyết đoán, thủ đoạn, kiến thức đều không thiếu, tuy không nhiều lời, nhưng có thể nắm được trọng điểm, khiến ấn tượng đầu tiên của mọi người về cô đều rất tốt.

 

Đợi tất cả quan viên rời đi hết, Diệp Giới khen ngợi nói: “Biểu hiện không tồi.”

“Tư liệu nghiên cứu của giáo sư An.”

Diệp Giới bất đắc dĩ đỡ trán: “Lời anh còn chưa nói hết, lúc sáng em để lại ấn tượng không tốt lắm cho các vị tướng quân.”

Lạc Lan không hề gì nói: “Bọn họ đều không phải tâm phúc của anh sao?”

Diệp Giới cảm thấy giao tiếp với người quá thông minh thật không thoải mái, đúng là mềm rắn không ăn, dầu muốn không vào. Hắn ta nặng nề gõ đầu Lạc Lan, “Là tâm phúc của anh, không phải tâm phúc của em. Em nghĩ bóng râm còn lại của một người chết có thể che chở em bao lâu?”

Ánh mắt Lạc Lan đột nhiên biến đổi, nhìn Diệp Giới cảnh cáo.

 

Diệp Giới vờ như không nhìn thấy gì, lẩm bẩm nói: “Để em hành quân đánh trận, lên chiến trường phục tùng đám quân nhân này chắc chắn không thực tế, cách đáng tin nhất chính là cưới về nhà.”

“Cưới về nhà?” Lạc Lan nghe không hiểu.

“Thế lực của nhà họ Lâm ở trong quân đội có bao lớn, em rất rõ. Chiến tranh các vì sao hơn bốn mươi năm trước, tướng quân Lâm Tạ rõ ràng có cơ hội thoát chết, lại lựa chọn cùng tồn vong với hiệu Anh Tiên, dốc toàn lực giành lấy thời cơ giúp các quân hạm khác thoát ra, bảo tồn phần lớn thực lực cho Đế quốc.”

Trận chiến các vì sao đó, Đế quốc Arx và Liên bang Odin cùng chịu thiệt hại, nhưng cái tên Bách Lý Thương và Lâm Tạ lại đã trở thành truyền thuyết bất hủ. Bách Lý Thương bưu hãn dũng cảm, danh chấn các vì sao, để vô số dị chủng tôn làm anh hùng; Lâm Tạ anh dũng nhân nghĩa, cũng danh động các vì sao, khiến tất cả loài người nhớ mãi không quên.

Diệp Giới nghiêm túc nói: “Sau khi tướng quân Lâm Tạ hy sinh, địa vị trong quân của nhà họ Lâm không chỉ không bị ảnh hưởng, ngược lại càng trở nên lẫy lừng, hiện tại đã là một nhà xưng bá. Trong này đương nhiên có nguyên nhân anh cố tình nâng đỡ, nhưng nếu không phải nhà họ Lâm, anh muốn nâng đỡ cũng không nâng đỡ được.”

Lạc Lan ngộ ra, “Ý anh là, chỉ cần em có thể khiến nhà họ Lâm nguyện trung thành với ta, quân đội của Đế quốc sẽ trung thành với ta. Em nên làm thế nào?”

Diệp Giới cười tủm tỉm nói: “Kết hôn với Lâm Kiên.”

 

Lạc Lan xem như đã hiểu, tại sao con trai của tướng quân Lâm Tạ danh tiếng lẫy lừng, đường đường là quân trưởng hộ vệ quân hoàng thất lại trở thành tài xế, lo đưa lo đón cô, thì ra là anh trai tốt của cô tạo cơ hội cho cô tiện quyến rũ người ta.

“Tại sao là Lâm Kiên? Quân hàm anh ta không tính là cao.”

“Nhà họ Lâm chỉ có chi Lâm Tạ, Lâm Kiên là gene thuần chủng.”

“À!” Lạc Lan quên cô là cưới, không phải gả.

Hoàng thất Anh Tiên quy củ khắc nghiệt. Phối ngẫu với các đời hoàng đế phải là loài người gene thuần chủng. Những thành viên hoàng thất khác yêu cầu không nghiêm khắc như vậy, nhưng chỉ cần phối ngẫu không phải gene thuần chủng, thì tương đương từ bỏ quyền kế thừa tước vị, con cái sẽ tự động bị xóa tên khỏi hoàng thất.

Diệp Giới trấn an cô: “Anh không phải chỉ vì gene của Lâm Kiên mới chọn cậu ta. Tuy cậu ta tuổi tác không lớn, nhưng tính tình ổn trọng, làm việc chu toàn, dù là thiên phú, hay tài hoa, đều là người xuất sắc trong con cháu nhà họ Lâm. Quân hàm quân trưởng hộ vệ quân hoàng thất tuy không cao, lại luôn ở bên cạnh anh, nếu anh đã muốn để cậu ta làm em rể mình, đương nhiên phải bồi dưỡng cậu ta thật tốt.”

Lạc Lan không nói gì.

Diệp Giới nói thẳng: “Tiểu Tân, em đăng cơ làm vua, cũng không thể phục chúng. Nguyên soái của Đế quốc phải đến từ nhà họ Lâm, quân đội mới sẽ không loạn; người đó phải là Lâm Kiên, nhà họ Lâm mới sẽ không nội chiến.”

Ý của Diệp Giới đã rất rõ ràng, hiện tại nguyên soái của Đế quốc Arx là hắn ta, sau khi hắn ta qua đời, Lâm Kiên sẽ trở thành nguyên soái quân đội Đế quốc.

Lạc Lan cảm thấy, từ gia thế đến năng lực cá nhân, Lâm Kiên các mặt đều rất ưu tú, thậm chí đến gene cũng không thể chê bai. Người đàn ông như vậy nên có rất nhiều cô gái xếp hàng muốn lấy, mà cô… Lạc Lan hiếu kỳ hỏi: “Anh thật sự cảm thấy Lâm Kiên sẽ có hứng thú với em? Anh ta sẽ không bị em dọa đến liệt dương chứ?”

 

Diệp Giới rất điềm tĩnh, lợi ích của có một em gái biến thái chính là cho dù nghe thấy chuyện gì cũng có thể gặp biến không sợ.

“Lâm Kiên có hứng thú với em không, anh không biết, nhưng chắc chắn có hứng thú làm hoàng phu. Anh chỉ là để cậu ta quan tâm em thêm một chút, cũng không yêu cầu cậu ta đích thân quan tâm, đưa đi đón về.”

Thì ra, không chỉ hoàng thất rất có hứng thú với nhà họ Lâm, nhà họ Lâm cũng rất có hứng thú với hoàng thất, xem ra là ông trời tác hợp, không thể chối từ.

Lạc Lan điềm nhiên nói: “Chỉ cần anh ta bằng lòng, em cũng không vấn đề, tất cả nghe anh sắp xếp. Được rồi, tư liệu của giáo sư An!”

Lạc Lan vươn tay, ý bảo Diệp Giới giao ra nhanh lên.

Diệp Giới không nặng không nhẹ đánh vào lòng bàn tay cô.

“Em cảm thấy Lâm Kiên thế nào?”

“Ừm…” Lạc Lan ngẩng đầu, nhìn lên trần nhà, nghĩ một hồi rồi nói: “Người đàn ông cơ thể khỏe mạnh, thể năng khá tốt.”

“Còn gì nữa? Không có chút suy nghĩ sâu sắc nào sao?”

“Sâu sắc một chút à? Vậy em phải giải phẫu một chút, mới có thể nói với anh.”

Diệp Giới buồn bực nhìn Lạc Lan.

Lạc Lan nói: “Làm gì trừng em? Rõ ràng là anh bảo em sâu sắc một chút!”

Diệp Giới phì một tiếng bật cười lớn.

Điểm cười ở đâu?

Lạc Lan ngẫm nghĩ, mới ngộ ra. Cô ghét bỏ đạp ghế Diệp Giới một cái, có anh trai quen thói phong lưu, không chữ không màu, hoàn toàn không cách nào nói chuyện đàng hoàng.

 

Một cười một đá, chút kiềm chế vi diệu giữa hai người biến mất, thật sự khôi phục dáng vẻ năm đó.

Diệp Giới cười nói: “Tuy anh lấy hôn nhân của em làm thẻ bạc, nhưng không định khiến em chịu ấm ức, Lâm Kiên các mặt đều rất tốt, ừm… các mặt!”

Hắn ta nhấn mạnh một lần các mặt, lại sắp không nhịn được cười lớn, vội ho khan một tiếng.

“Em là nữ hoàng, cậu ta là nguyên soái, đều nắm giữ sức mạnh giết chết đối phương, không thể tình nồng ý mật giống như vợ chồng bình thường, nhưng anh hy vọng hai em thấu hiểu lẫn nhau, ủng hộ lẫn nhau, chung vai tác chiến để bảo vệ Đế quốc.”

Diệp Giới vò vò đầu Lạc Lan, tình ý sâu xa nói: “Chính vì là hôn nhân chính trị, mới càng phải nghiêm túc đối đãi, không thể tùy ý giống như vợ chồng bình thường, không vui vẻ thì ly hôn, kinh doanh tốt rồi, bản thân mới có thể thoải mái một chút.”

Lạc Lan nghiêm túc nói: “Hiểu rồi.”

Diệp Giới nháy nháy mắt với cô, nói: “Đừng lo, còn có sư phụ anh đây! Lúc anh sa sút chán nản, tán gái đều chưa từng thất thủ, bây giờ em còn có cả một đế quốc, chỉ là tán một người đàn ông mà thôi!”

Lạc Lan nhịn không được nặng nề đá vào ghế Diệp Giới một cái, rốt cuộc là đang dạy cô làm hoàng đế, hay đang dạy cô tán đàn ông?

Diệp Giới lấy ra một đĩa dữ liệu, ném cho Lạc Lan.

“Tư liệu nghiên cứu của giáo sư An. Chỉ một bản này, không sao lưu thêm.”

Lạc Lan vội vàng tóm lấy.

Diệp Giới nói: “Tối mai tổ chức dạ tiệc hoàng thất, trước bữa tiệc có một lễ công bố tin tức, chính thức công bố với khắp các vì sao công chúa Anh Tiên Lạc Lan đã về đến Đế quốc Arx. Nếu em biểu hiện tốt, anh sẽ phối hợp em làm kiểm tra sức khỏe.”

Lạc Lan cầm đĩa dữ liệu, bất đắc dĩ nói: “Được!”

 

————•————•————

 

Lạc Lan và Diệp Giới cùng ăn xong cơm tối, mới rời đi.

Lúc ra khỏi dinh thự, sắc trời đã tối mịt.

Lâm Kiên đợi ở cổng, nhìn thấy cô lập tức bước tới, “Điện hạ, tôi hộ tống người về.”

Ánh mắt Lạc Lan dừng lại trên mặt anh ta một thoáng, lễ độ nói: “Làm phiền rồi.”

“Nên làm mà.”

Lâm Kiên đứng bên cạnh cửa xe để mở, đợi Lạc Lan lên xe rồi, anh ta mới từ bên còn lại lên xe bay.

Bay đi một mạch, trong khoang xe rất yên tĩnh, hai người không có bất cứ trao đổi gì.

Lạc Lan tranh thủ từng phút đọc tư liệu nghiên cứu của giáo sư An, Lâm Kiên tập trung lái xe.

 

Lúc xe bay đáp xuống bãi đậu xe trên nóc nhà, Lâm Kiên mới lên tiếng nhắc nhở: “Điện hạ, đến rồi.”

Lạc Lan ngẩng đầu, thế mà đã đến nhà.

“Xe của anh lái rất êm.”

Lâm Kiên cười cười, “Không muốn quấy rầy điện hạ làm việc.”

“Cảm ơn.” Lạc Lan xuống xe.

Lâm Kiên cũng theo cô xuống xe, “Điện hạ.”

Lạc Lan quay người lại nhìn Lâm Kiên.

Lâm Kiên nói: “Dạ tiệc ngày mai, tôi có thể làm bạn nhảy nam của điện hạ không?”

“Trên dạ tiệc có ký giả.” cô chính là trung tâm cơn bão, tin tức ngày hôm sau sẽ mù trời mịt đất.

“Tôi biết.”

“Anh là con trai tướng quân Lâm Tạ, chắc chắn có thể tiếp xúc cơ mật chủ chốt nhất, từng đọc tư liệu về tôi chưa?”

“Đã đọc đi đọc lại.”

Lạc Lan ngây ra một thoáng, không ngờ là câu trả lời như vậy.

Lâm Kiên thản nhiên nhìn Lạc Lan, ánh mắt ôn hòa, “Cha tôi thường xuyên nhắc đến người, bệ hạ cũng từng kể không ít chuyện về người với tôi.”

Lạc Lan cười cười, nói: “Bảy tuổi tôi đã rời khỏi Homines, không có kinh nghiệm gì về dạ tiệc hoàng thất, hoàn toàn không biết nên biểu hiện thế nào mới có thể khiến bệ hạ và công chúng hài lòng, ngày mai nhờ anh rồi.”

Lâm Kiên phong độ ngời ngời khom lưng cúi đầu, “Rất hân hạnh ra sức cho điện hạ.”

“Ngày mai gặp.”

 

————•————•————

 

Lạc Lan trở vào nhà rồi, đi kiểm tra Tử Yến trước.

Các số liệu buồng điều trị đều rất bình ổn, với thể năng của Tử Yến, qua thêm hai ngày nữa hẳn sẽ có thể tỉnh lại, nhưng vì tim của gã, phỏng chừng phải thêm một hai ngày.

Lạc Lan nhìn dấu nô đỏ tươi trên cổ của gã, cảm thấy đau đầu.

Đại khái khi đó vì binh lính thấy Tử Yến bị thương nặng, không dám động đến cơ thể gã, mới chọn vị trí tiện nhất, đóng dấu nô phía dưới tai trái, rõ ràng hơn nhiều dấu nô ẩn sau cổ Thần Sa.

Sau khi Tử Yến tỉnh lại, chắc chắn sẽ muốn giết cô.

Có điều, cho dù không có dấu nô, gã cũng muốn giết cô.


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY

Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn.

♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY

- Advertisement -
Ca chiêu nghi
"Wherever she was, there was Eden" - Mark Twain, The Diary of Adam and Eve.

Bài viết liên quan

Bình luận

LEAVE A REPLY


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn. ♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY
error: VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)
VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)