Ký ức phiêu tán ngân hà – Chương 243

- Advertisement -

Chương 243.

Edit: Hoả Dực Phi Phi

Người trong phòng hội nghị lục tục đứng dậy, vỗ tay chúc mừng.

Người ở mấy hàng trước người này nối người kia đi tới, chào hỏi Lạc Lan: “Điện hạ!”

Lạc Lan vẫn duy trì nụ cười, lễ độ chào: “Xin chào!”

Lâm Kiên vẫn luôn đứng bên cạnh nhìn, đợi tất cả mọi người bắt tay chào hỏi Lạc Lan xong, anh ta mới bước tới sau cùng.

“Bệ hạ nói, lễ công bố tin tức lúc năm giờ chiều điện hạ không cần tham gia, có thể nghỉ ngơi một lát, ăn thêm chút gì đó. Dạ tiệc buổi tối tuy có thức ăn, nhưng chắc sẽ không có thời gian thưởng thức.”

Lạc Lan nhìn Diệp Giới, hắn ta bị một đám người vây bên trong, đang nói gì đó.

Lạc Lan không bước đến quấy rầy hắn, trực tiếp theo Lâm Kiên rời đi.

 

————•————•————

 

Lâm Kiên dẫn Lạc Lan đến một căn phòng sát bên sảnh dạ tiệc.

Anh ta chỉ chỉ một gian nhỏ bên trong, “Điện hạ có thể vào trong nghỉ ngơi, tôi sẽ canh bên ngoài, một tiếng sau đánh thức người.”

“Cảm ơn.”

Tối qua chỉ ngủ được hơn một tiếng, từ lúc mở mắt đến giờ chưa hề nghỉ ngơi chút nào, Lạc Lan quả thực có hơi mệt.

Cô mặc nguyên quần áo nằm lên giường mềm, nhắm mắt lại, xua đi tất cả suy nghĩ, rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.

 

Một tiếng sau, tiếng gõ cửa “cốc cốc” vang lên.

Lạc Lan lập tức mở mắt ra.

Ngủ bù một giấc, cảm giác cả người đều phấn chấn.

Cô trở mình ngồi dậy, “Vào đi.”

Lâm Kiên chỉ nhẹ nhàng đẩy cửa ra một khe hở, không bước vào, cũng không nhìn vào, lễ độ nói: “Thức ăn chuẩn bị xong rồi.”

Lạc Lan bước ra, nhìn thấy trên bàn đã bày bốn dĩa thức ăn, một phần canh, không tính là phong phú, nhưng xem ra sắc hương vị đầy đủ, khiến người ta nhìn đã thấy thèm.

Bên môi Lạc Lan ẩn nét cười, nói với Lâm Kiên: “Ăn cùng đi!”

Lâm Kiên không khách sáo, ngồi đối diện Lạc Lan. Lúc anh ta bảo đầu bếp chuẩn bị đã cho nấu theo phân lượng của hai người.

 

Lạc Lan ăn hai miếng, nhìn chằm chằm bốn dĩa thức ăn quen thuộc trên bàn, biểu cảm khẽ biến.

Lâm Kiên nói: “Là đầu bếp trước kia nhà điện hạ từng dùng. Sau khi các người rời đi, cha tôi đã gọi ông ấy đến nhà chúng tôi làm việc, kỳ vọng đã lâu.”

Lạc Lan nhịn không được mỉm cười.

Lúc cha vẫn còn, tướng quân Lâm Tạ quả thực không ít lần đến ăn chực, nghe nói trước kia còn có hoàng đế thích ăn chực cơm.

Trăm năm vội vã, hoàng đế, hoàng tử, tướng quân đều đã mất, đầu bếp lại vẫn vui vẻ nấu cơm như trước.

 

————•————•————

 

Hai người trầm mặc ăn hết bữa cơm.

Lâm Kiên nói: “Điện hạ nghỉ ngơi một lát, nhà phục trang, nhà tạo mẫu tóc, nhà trang điểm mười lăm phút nữa sẽ tới.”

Lạc Lan bất giác cào cào mái tóc ngắn của mình, thế này còn cần nhà tạo mẫu tóc?

Lâm Kiên cười nói: “Cần.”

Ánh mắt cô quét về phía anh ta.

Anh ta khe khẽ cúi đầu, thu lại ánh mắt, lại không thu lại nét cười.

Lạc Lan đứng dậy, đi lên sân thượng, ngắm nhìn phong cảnh đằng xa, “Lễ công bố tin tức tổ chức xong chưa?”

Lâm Kiên mở bản tin, âm thanh hỗn tạp truyền tới.

“… công chúa Lạc Lan chắc là thành viên hoàng thất đầu tiên đi làm gián điệp nước địch nhỉ?”

“Đúng là vậy!”

“Ở Liên bang Odin, làm gián điệp mười một năm, suýt chết trong vụ nổ phi thuyền; đơn độc một mình sống trên tinh cầu không người ba mươi năm, suýt chết cũng không ai biết; cô đơn phiêu bạc khắp các vì sao mười hai năm, thu thập tình báo cho Đế quốc Arx. Vừa quay về đã trở thành người kế thừa hợp pháp thứ nhất cho hoàng vị, không thể không nói, trải nghiệm hết sức truyền kỳ!”

“Công chúa điện hạ chắc chắn là gián điệp thành công nhất, thế mà đã trở thành nhà sửa chữa gene ở Liên bang Odin, rất có thể là con người hiểu gene dị chủng nhất khắp các vì sao, rất có lợi cho chúng ta.”

……

Lạc Lan nghe một lúc, đại khái đã hiểu tính toán của Diệp Giới.

Cô so tài với Anh Tiên Thiệu Gia, nhược điểm lớn nhất chính là trải nghiệm quá phức tạp.

So với chờ kẻ địch và truyền thông đào xới, chẳng bằng chủ động bày ra cho mọi người xem, để tất cả trải nghiệm phức tạp biến thành ưu thế của cô, chứ không phải nhược điểm.

Cho dù kẻ địch công kích vào những gì cô đã làm ở Liên bang Odin, cũng có thể dùng một câu “cô ấy là gián điệp” để giải thích cho qua, tranh thủ sự ủng hộ của dân chúng.

Chỉ có điều, phía Anh Tiên Thiệu Tĩnh sẽ đồng ý sao?

 

Lâm Kiên nói: “Bệ hạ và vị bệ hạ ở sao Rhein đã bàn bạc trước, trong ba nhà đo lường gene có một người đến từ sao Rhein, vị bệ hạ đó đã xác nhận thân phận của điện hạ, phát biểu bày tỏ chào mừng bệ hạ về nhà, bày tỏ ngài ấy và phụ hoàng năm ấy cũng ủng hộ hành động gián điệp của điện hạ, tất cả hành động khác thường năm đó đều là vì ưu tiên lợi ích quốc gia.”

Lạc Lan cười cười giễu cợt, không nói thêm gì.

Anh Tiên Thiệu Tĩnh tuyệt không phải người dễ nói chuyện như vậy, có điều, trong tay Diệp Giới có không ít tội chứng của lão hoàng đế, bao gồm việc ông ta vi phạm lời hứa, phái người ám hại cha của Lạc Lan, truy sát Diệp Giới. Nếu vạch trần ra, không chỉ không có lợi cho Anh Tiên Thiệu Tĩnh, còn có khả năng tổn hại đến Anh Tiên Thiệu Gia.

Chuyện đến nước này, mọi người chỉ có thể mỗi người nhường một bước, đạt thành hòa giải ngoài mặt.

 

Lạc Lan nghĩ đến lời Diệp Giới, trước ống kính ưu điểm và khuyết điểm đều sẽ phóng đại, quyết định đi tắm trước khi đám nhà tạo mẫu tới, để mình trông càng thêm phấn chấn một chút.

Diệp Giới đã dốc hết tâm sức, cô tuyệt không thể phạm lỗi.

Lúc Lạc Lan tắm xong bước ra, nhà phục trang, nhà tạo mẫu tóc, nhà trang điểm đã vừa tới.

Lâm Kiên sắp xếp xong cho bọn họ, nói với Lạc Lan: “Tôi cũng phải đi thay quần áo, lát nữa sẽ lại đến đón điện hạ.”

Lạc Lan gật đầu.

 

Một đám người vây quanh cô bận rộn hơn nửa giờ, mới xử lý xong mọi thứ.

Lạc Lan vốn tưởng Diệp Giới sẽ chuẩn bị cho cô một bộ váy đen, có điều, anh cô rõ ràng không biến thái như cô, chuẩn bị một bộ váy đỏ. Đường hoàng nhiệt liệt, rất có tính xâm lược, nhưng không áp lực như màu đen, có vẻ sáng sủa hơn nhiều.

Nhà tạo mẫu tóc ép nóng tóc cô uốn xoăn buông xõa, trước trán còn có tóc mái. Bởi vì khí chất cô đã vô cùng rắn rỏi lạnh lùng, không cần cường điệu thêm, ngược lại cần cố gắng làm nổi bật vẻ dịu dàng nữ tính.

Hai người hầu đeo bao tay trắng, bê vương miện lấp lánh ra từ trong tủ bảo hiểm, đội lên cho cô.

Người xung quanh đều khe khẽ cúi đầu xuống.

Lạc Lan đứng dậy, nhìn cô gái trong gương.

Vương miện lấp lánh trên đầu nhấn mạnh thân phận của cô, biểu thị quyền thế và uy nghiêm vô thượng.

Mái tóc uốn xoăn buông xõa, trang điểm tinh tế nho nhã, váy đỏ phiêu dật yểu điệu, lại đều nhấn mạnh nhu mỳ nữ tính, khiến trong khí chất lạnh lùng vốn dĩ của cô tăng thêm mấy phần dịu dàng.

Hai bên kết hợp, khiến Lạc Lan rất giống hình tượng nữ hoàng cương nhu toàn vẹn, uy nghiêm xinh đẹp trong kỳ vọng của mọi người.

Đây chính là dáng vẻ Diệp Giới hy vọng cô trở thành sao?

 

“Điện hạ!” Lâm Kiên đứng sau lưng cô, khom lưng cúi đầu với cô.

Lạc Lan xoay người, đánh giá anh ta.

Anh ta mặc sơ mi trắng bên trong, bên ngoài là chính trang màu đen, dáng người như ngọc, phong độ ngời ngời. Diệp Giới không nói sai, đối tượng liên hôn chính trị hắn ta chọn này không ấm ức Lạc Lan chút nào.

Lâm Kiên chủ động vươn tay, Lạc Lan khoác cánh tay anh ta.

Lâm Kiên trầm mặc đi một lúc, đột nhiên nói: “Hôm nay điện hạ rất xinh đẹp.”

“Trước đó tôi xấu lắm sao?”

Lâm Kiên đang định giải thích, Lạc Lan không để ý nói: “Xin bỏ qua lời tôi vừa nói, trả lời chính thức là ‘Cảm ơn’.”

Lâm Kiên không nhịn được bật cười, không nói nhiều nữa.

 

————•————•————

 

Hai người đi vào sảnh dạ tiệc.

Bốn phương tám hướng đều có người, đủ loại ánh mắt giống như thủy triều đổ dồn lại đây, âm thanh huyên náo van bên tai, Lạc Lan nhất thời không biết nên ứng đối thế nào mới xem là không thất lễ.

Cũng may tiếng Lâm Kiên kịp thời vang lên, anh ta vẫn theo quy tắc vi diệu, giới thiệu từng người với cô.

Lạc Lan chỉ cần thận trọng vươn tay ra. Đợi đối phương chào hỏi vấn an mình.

Diệp Giới đứng đằng xa, ánh mắt cách đám người dừng lại trên người cô.

Lạc Lan dùng ánh mắt hỏi “Biểu hiện của em thế nào”, Diệp Giới cười quét mắt sang Lâm Kiên, tỏ ý “Tối nay lựa chọn chính xác nhất của em chính là trang bị cậu ta ở bên cạnh em”.

Lạc Lan lại muốn đạp ghế, có người anh trai chê bai em gái mình như vậy sao?

 

Diệp Giới đi về phía Lạc Lan, đám người tự giác lùi sang hai bên, cung kích nhường đường cho hắn ta.

Lạc Lan từ trong ánh mắt tôn kính của đám người, rõ ràng cảm nhận được, anh trai cô là một hoàng đế tốt được người ta yêu quý.

Diệp Giới đứng trước mặt bọn họ, nói với Lâm Kiên: “Có thể mượn bạn nhảy nữ của cậu nhảy một bài không?”

Lâm Kiên mỉm cười buông Lạc Lan ra, nhường sang một bên.

 

Chẳng mấy chốc, cả sàn nhảy đã trống không.

Diệp Giới tao nhã khom người, vươn tay ra mời.

Lạc Lan đặt tay vào lòng bàn tay hắn ta.

Theo tiếng nhạc cất lên, Diệp Giới và Lạc Lan không hẹn mà cùng cất bước đầu tiên, tiến lui vô cùng ăn ý, giống như đã cùng nhau khiêu vũ vô số lần.

Điệu nhạc quen thuộc, bước nhảy quen thuộc, người quen thuộc…

Lạc Lan khép hờ mắt, theo Diệp Giới nhẹ nhàng nhảy múa.

Phảng phất, quá khứ và hiện tại đan cài vào nhau, khiến cô không phân rõ rốt cuộc mình đang nơi nào.

……

Trong đại sảnh.

Ba đang đánh đàn, cô và Diệp Giới đang khiêu vũ, mẹ đứng bên dương cầm, mỉm cười nhìn theo.

Một vòng lại một vòng, không biết dương cầm từ khi nào đã biến thành tự động tấu đàn. Ba kéo mẹ, cưỡng ép đưa mẹ ra khiêu vũ, mẹ sẽ luôn không cẩn thận đạp vào chân ba, ba lại nhìn mẹ khéo léo đưa tình, vẻ mặt thỏa mãn.

Diệp Giới kề đến nhỏ giọng nói bên tai cô: “Tương lai chồng em sẽ phải cảm ơn anh, anh đã thay cậu ta bị em giẫm đủ rồi.”

Lạc Lan cố ý giẫm sai một nhịp, nặng nề đạp lên chân Diệp Giới.

……

Dưới chân vướn lại, Lạc Lan ngơ ngẩn một thoáng, vừa nhận ra không phải là ảo giác quá khứ, mà là lúc này cô thật sự đã giẫm lên chân Diệp Giới.

Lạc Lan vẻ mặt quỷ dị.

Không phải cô nhảy sai, mà là Diệp Giới nhảy sai, nhưng Diệp Giới là công tử phong lưu hạng nhất, tinh thông ăn uống chơi bời, căn bản không thể nào nhảy sai.

“Anh?”

Diệp Giới mỉm cười nhìn Lạc Lan, bi thương trong mắt như sóng triều, cuồn cuộn tuông ra, gần như nuốt chửng Lạc Lan.

“Tiểu Tân, xin lỗi.”

Cơ thể hắn ta nặng nề đổ tới trước, ngã vào lòng Lạc Lan.

Lạc Lan hét lên thất thanh: “Anh ơi!”

Diệp Giới áy náy nói: “Anh tưởng… ít nhất có thể cùng em nhảy nốt bài này…”

Hắn ngất đi, da thịt lão hóa bằng tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy.

“Bệ hạ, bệ hạ!”

Tiếng thét vang lên liên tiếp trong sàn nhảy.

Tất cả mọi người đều xông về phía Lạc Lan và Diệp Giới, vây kín xung quanh không lọt một giọt nước.

Lạc Lan ôm chặt Diệp Giới vào lòng, ngẩng đầu nhìn đám người, trừng mắt quát: “Lui lại!”

Người xung quanh thế mà lại bị sát khí trong mắt cô kinh sợ, hoảng hốt không dám chen lấn tới nữa.

Lâm Kiên lớn tiếng ra lệnh, chỉ huy tổ hộ vệ quân thành bức tường người, mở ra một con đường giữa đám đông.

Lạc Lan bế Diệp Giới, nhanh chóng rời khỏi sảnh tiệc.


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY

Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn.

♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY

- Advertisement -
Ca chiêu nghi
"Wherever she was, there was Eden" - Mark Twain, The Diary of Adam and Eve.

Bài viết liên quan

Bình luận

LEAVE A REPLY


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn. ♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY
error: VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)
VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)