Ký ức phiêu tán ngân hà – Chương 256

- Advertisement -

Chương 256. Thân bất do kỷ (1)

Edit: Hoả Dực Phi Phi

Ngày hôm sau.

Lạc Lan đặc biệt sắp xếp thời gian, cùng Tiểu Giác đến căn cứ quân sự.

Sau khi phi thuyền đáp đất, Lâm Kiên dẫn bọn họ đến bãi huấn luyện.

“Lính chiến đấu đặc chủng đều là vua lính thông qua tầng tầng tuyển chọn, một hai người vẫn tâm cao khí ngạo, không chịu phục tùng. Nghe nói huấn luyện viên là người trước đây lái máy bay chiến đấu mới, mới chịu chấp nhận.”

Lạc Lan hết sức nhạy bén, “Anh không nói với bọn họ Tiểu Giác là dị chủng?”

“Tôi cảm thấy vẫn là đừng nói thì tốt hơn.” Lâm Kiên hiếm khi nháy nháy mắt kiểu trẻ con, cười giảo hoạt, “Cũng không tính là lừa gạt, bởi vì căn bản không có ai hỏi tôi câu hỏi này.”

Lạc Lan nghĩ ngợi giây lát, tán thành suy nghĩ của Lâm Kiên.

Cô đột nhiên nghĩ đến gì đó, dừng bước, quay đầu nhìn Tiểu Giác vẫn luôn theo sau cô và Lâm Kiên.

“Tiểu Giác!”

Tiểu Giác đi đến đứng bên cạnh cô.

Lạc Lan vòng qua sau lưng hắn, đánh giá trái phải, vỗ vỗ vai hắn ý bảo hắn khuỵu xuống một chút, để cô kiểm tra.

Tiểu Giác vẫn như bình thường, chỉ nghe lời phối hợp, hoàn toàn không truy hỏi Lạc Lan rốt cuộc muốn làm gì.

Lâm Kiên nghi hoặc nhìn theo.

Lạc Lan hài lòng nói: “Không nhìn thấy.”

Lâm Kiên hiểu ra, cô là chỉ dấu nô sau cổ Tiểu Giác.

“Vị trí không bắt mắt, quân phục đều có cổ áo, chỉ cần cẩn thận một chút, đừng mặc áo thấp cổ, hẳn sẽ không ai phát hiện.”

 

————•————•————

 

Bãi huấn luyện.

Một trăm quân nhân mặc áo huấn luyện, đứng ngay ngắn.

Lâm Kiên giới thiệu với bọn họ Tiểu Giác bên cạnh, “Vị này là Tiêu Giao, huấn luyện viên Tiêu. Bản lĩnh của anh ấy không cần tôi nói nhiều, hôm qua cùng tôi bay thử máy bay chiến đấu mới, mọi người chắc đều nhìn thấy rồi. Từ hôm nay trở đi, do huấn luyện viên Tiêu phụ trách huấn luyện đặc biệt cho các cậu.”

Tiểu Giác quay mặt về phía các binh sĩ, hai chân khép lại, nâng tay hành quân lễ.

Nhìn thấy tư thế và nghi thức nhà binh chuẩn xác của hắn, một trăm quân nhân không kìm được đứng thẳng hơn, đồng loạt đáp lễ.

Lâm Kiên nói: “Giới thiệu mình một chút đi!”

Binh sĩ từng người bước ra, cao giọng báo cáo tên, thể năng và cấp bậc của mình.

“Dennis, nhất đẳng binh, thể năng cấp A!”

……

Lâm Kiên bước đến bên cạnh Lạc Lan, thấp giọng nói: “Có thể khiến đám cứng đầu này tâm phục khẩu phục hay không, chỉ có thể dựa vào bản thân Tiểu Giác, chúng ta đều không giúp được.”

Lạc Lan nhàn nhạt cười, “Đi thôi!”

Bọn họ còn chưa ra khỏi bãi huấn luyện, đã nghe thấy một binh sĩ giới thiệu bản thân xong, khiêu khích nói: “Báo cáo huấn luyện viên, xin anh cởi mũ giáp, để chúng tôi cũng nhận mặt anh một chút.”

Lạc Lan bất tri bất giác bước chân chậm lại, lại gắng gượng không quay đầu.

Tiểu Giác không thể mãi mãi nuôi nhốt bên cạnh cô, hắn là một con mãnh thú, vốn đã nên tung hoành giữa rừng cây, chuyện cô có thể làm chỉ là chỉ đường giúp hắn, đường lại phải do hắn tự đi.

 

Tiểu Giác cởi mũ giáp xuống, binh lính nhìn thấy mặt hắn, tất cả đều phát ra tiếng thở than bất mãn.

“Báo cáo huấn luyện viên, xin hỏi huấn luyện viên vì sao phải đeo mặt nạ? Trên mặt bị thương sao?”

“Sẹo là vinh quang của quân nhân, xin cho chúng tôi chứng kiến vinh quang của huấn luyện viên!”

“Giấu đầu hở đuôi tính là gì chứ?”

……

Tiểu Giác bình tĩnh đến mức giọng lạnh nhạt: “Muốn chứng kiến vinh quang của tôi, tự mình động thủ.”

Các binh sĩ hưng phấn hẳng lên, từng người xắn tay áo, nóng lòng muốn thử.

Lạc Lan đi đến cổng bãi huấn luyện, cuối cùng nhịn không được ngoái lại nhìn ——

Một binh sĩ lao đến Tiểu Giác như mãnh hổ xuống núi.

Tiểu Giác đứng nguyên bất động, một cước đã đá bay binh sĩ ý đồ tháo mặt nạ của hắn ra ngoài.

Tiểu Giác hỏi: “Còn ai nữa?”

Lại một binh sĩ đằng đằng sát khí xông tới.

Tiểu Giác một cước dứt khoát lưu loát, binh sĩ đó giống như diều đứt dây bay ra, ngã chổng vó dưới đất.

Lại một binh sĩ khác xông tới…

Tiểu Giác một bước đá bay một người, các binh sĩ theo đó kêu gào liên tục, không màng đến trình tự nữa, lần lượt hai ba người cùng nhào tới, sau cùng thậm chí chen nhau mà lên.

Bóng dáng Tiểu Giác bị đám người bao quanh, hoàn toàn không tìm ra hắn ở đâu, chỉ nhìn thấy các binh sĩ người này nối người kia kêu thảm bay ra.

Thoạt nhìn ngã vô cùng nặng, nhưng ai nấy vừa chạm đất đã lại đứng lên như rồng như hổ.

Đại khái cảm thấy mình chưa kịp nhìn rõ cái gì đã bị đá ra ngoài, thật sự quá oan ức, từng người từng người lại rống lên xông vào.

Qua một lúc, lại bị một cước đá ra.

Bị đá bay ba bốn lần, dần dần, có người bị đá đến phục tùng, khi đứng lên lại, không xông vào trong nữa, cười hề hề đứng bên cạnh xem kịch, thỉnh thoảng còn reo hò tán thưởng.

Lạc Lan nén cười quay đầu lại, rời khỏi bãi huấn luyện.

 

————•————•————

 

Lâm Kiên một bụng hồ nghi, “Trước đây Tiểu Giác rốt cuộc là người thế nào? Kinh nghiệm thực chiến lại phong phú như vậy!”

“Thế nào? Có gì không ổn sao?”

“Bệ hạ đừng xem thường cú đá đó. Vừa muốn đá người ra, lại không thể thật sự làm người ta bị thương, đá một hai người thì không sao, nhưng nhiều người như vậy, thể năng mỗi người khác biệt, cách thức tấn công cũng khác nhau, phải đá liên tục mấy trăm lần, mỗi lần đều vô cùng chuẩn xác, cần lực phán đoán và lực khống chế mạnh mẽ.”

Lạc Lan nói: “Phán đoán của anh không sai, Tiểu Giác quả thực có kinh nghiệm thực chiến rất phong phú. Anh ta từng là chiến sĩ ưu tú nhất Liên bang Odin, phục vụ trên hiệu Bắc Thần. Trong chiến tranh bị bạn bè hãm hại, bị thương nặng, thần kinh não bị tổn thương, cơ duyên xảo hợp được tôi cứu, sau đó luôn theo bên cạnh tôi.”

“Không ngờ như vậy, thật đáng tiếc!” Lâm Kiên rất thông cảm cho Tiểu Giác, thân là quân nhân, bị thương trên chiến trường, thậm chí mất mạng, đều là lẽ đương nhiên, nhưng bị bạn bè hãm hại biến thành kẻ ngốc, lại khiến người ta quá uất ức.

“Chuyện quá khứ, Tiểu Giác đã quên hoàn toàn, nhưng bản lĩnh đánh đánh giết giết lại đã ăn sâu vào người, trở thành bản năng.”

Lâm Kiên vốn chỉ là xuất phát từ lòng tin mù quá với Lạc Lan, mới đồng ý để cho Tiểu Giác làm huấn luyện viên, trong lòng cũng không có kỳ vọng gì. Lúc này lại âm thầm vui mừng mình đã đồng ý, nhân tài như vậy chỉ có thể gặp chứ không thể cầu, bọn họ đúng là đã nhặt được của.

Lâm Kiên nói: “Cho Tiểu Giác thích nghi với quân đội trước, nếu không có vấn đề, sau này lượng công việc của anh ta e là sẽ rất lớn.”

Lạc Lan không thể không tự hào thay anh trai mình.

Diệp Giới vô cùng giỏi nhìn người, đã đề cử cho cô một chiến hữu tốt. Cha của Lâm Kiên chết trên chiến trường, anh ta lại không thù hận dị chủng mù quáng, càng không tùy ý trút giận lên cá thể dị chủng, lại bằng lòng trọng dụng Tiểu Giác, lòng dạ và khí phách đều không người thường nào sánh được.

 

Lạc Lan còn có công việc phải xử lý, cần quay về cung Trường An.

Trước khi lên phi thuyền, Lạc Lan thành khẩn nói với Lâm Kiên: “Tôi biết, tôi làm việc vô cùng không hợp quy củ, khiến anh cảm thấy khó xử, nhưng tôi chỉ có một mục đích, Đế quốc Arx phải diệt trừ Liên bang Odin, thu phụ sao Relictus.”

“Mục đích của chúng ta nhất trí.” Lâm Kiên mỉm cười ôm Lạc Lan một cái, “Xin hãy tin tôi, tôi có thể chấp nhận sự không hợp quy củ của người.”

“Cảm ơn.”

Lâm Kiên phát hiện thái độ của Lạc Lan đối với anh ta đã thay đổi, tuy khoảng cách người yêu còn rất xa xôi, nhưng ít nhất đã xem như bạn bè.

Lâm Kiên ngắm Lạc Lan, chân thành nói: “Lời tôi nói trong buổi phát biểu công khai đều xuất phát từ nội tâm, không phải ứng phó công chúng, tôi thật sự đã ngưỡng mộ người từ nhỏ.”

Lạc Lan sững sờ, đưa một hộp thuốc cho Lâm Kiên, “Chúc mừng anh thăng cấp thể năng, trở thành người thể năng cấp 2A.”

Lâm Kiên nhận lấy hộp thuốc mở ra. Bên trong là ba ống thuốc tiêm màu sắc khác nhau, trên đó viết “thuốc ưu hóa thể năng”, anh ta không nhịn được cười mừng rỡ.

Lâm Kiên từng nghe nói đến loại thuốc này.

Trong vòng một tháng sau khi thăng cấp thể năng tiêm vào, có thể kích phát tiềm năng cơ thể đến mức cao nhất, trợ giúp thể năng đạt đến trạng thái tối ưu cùng cấp bậc. Đáng tiếc, vì nguyên liệu khó kiếm, người phát minh nó chưa từng công khai bán ra, vì thế trên sàn đấu giá, quanh năm nó đều ở trạng thái cầu mua giá cao, có tiền cũng không có chỗ mua.

Lâm Kiên hoàn toàn không cách nào từ chối món quà mừng này, thật lòng thật dạ nói: “Cảm ơn!”

 

————•————•————

 

Nhờ Lâm Kiên phối hợp, Lạc Lan giúp Tiểu Giác làm một thân phận mới.

Tiêu Giao, một quân nhân phục vụ trong hộ vệ quân hoàng thất.

Rất nhiều năm trước, phụng mệnh lệnh bệ hạ Diệp Giới, đi chấp hành nhiệm vụ bí mật. Hiện tại nhiệm vụ hoàn thành, hắn quay về sao Homines, vào làm việc trong căn cứ quân sự Homines, làm huấn luyện viên của trại huấn luyện đặc biệt.

Phần lý lịch này gần như đã che giấu toàn bộ nghi điểm trên người Tiểu Giác.

Vì vừa gia nhập quân đội, đã được phái ra ngoài chấp hành nhiệm vụ bí mật, cho nên gần như chưa ai từng gặp hắn.

Dù có người sinh nghi muốn truy ra, cũng chỉ có thể nhìn thấy toàn bộ lý lịch của Tiểu Giác được mã hóa, không có ủy quyền của hoàng thất và nguyên soái, không thể tự mình tra cứu.

 

Lạc Lan vốn lo lắng mặt nạ trên mặt Tiểu Giác sẽ khiến các binh sĩ không thể chấp nhận, không ngờ đám học viên đó sau khi bị đánh phục tùng, lại xem mặt nạ như huân chương của Tiểu Giác.

Thái độ của Tiểu Giác vô cùng thẳng thắn vô tư, ai muốn xem mặt của hắn thì cứ tự đến tháo mặt nạ của hắn, hắn hoan nghênh mọi lúc.

Các học viên vây công chính diện, âm thầm đánh lén, trước ngã sau lên, thử qua từng cách một, đều tơi tả quay về. Mặt nạ trong lòng bọn họ trở thành một loại tượng trưng, không phải tượng trưng cho quái dị, mà là tượng trưng cho mạnh mẽ.

Lạc Lan thấy Tiểu Giác ở căn cứ quân sự thích nghi rất tốt, quả là như cá gặp nước, yên tâm hẳn, bắt đầu suy xét xử trí A Thịnh và Phong Tiểu Hoàn thế nào.

 

————•————•————

 

Sao Khúc Vân.

Sắc đêm tĩnh lặng, gió đêm mát mẻ.

Trong phòng ngủ, thỉnh thoảng vang lên tiếng thở gấp rên rỉ mơ hồ không rõ.

Emir đang mây mưa cùng một người đàn ông cường tráng, thiết bị đầu cuối cá nhân đột nhiên vang lên.

Emir ngọ nguậy nhìn hiển thị tin đến.

Người đàn ông đang cao hứng, vừa đưa đẩy thân người, vừa hôn liếm cổ bà ta, “Em yêu, lát nữa hẵng trả lời!”

Emir nhìn thấy hai chữ “Tân Lạc” trên hiển thị tin đến, nâng chân ngọc thon dài lên, một chân đạp người đàn ông xuống giường.

 

Bà ta khoác áo choàng ngủ, đi vào phòng sách bên cạnh.

Đợi cửa mật mã đóng lại rồi, hạ lệnh: “Nhận máy.”

Chân dung ảo ba chiều của Anh Tiên Lạc Lan xuất hiện trước mặt bà ta, mình vận suit gọn gàng, ngồi trên ghế da màu đen, trên bức tường sau lưng treo ảnh chụp Anh Tiên Diệp Giới.

Emir uốn gối khom người, hành một lễ khom gối khoa trương, trên mặt sắc xuân phơi phơi, giọng nói khàn khàn khêu chọc: “Nữ hoàng bệ hạ!”

Lạc Lan biểu cảm lạnh nhạt, quét mắt qua dấu hôn trên cổ và trên ngực bà ta, “Muốn quyến rũ người ta, thì che đấu vết tình dục trên người mình cho kín đáo.”

“Nhu cầu sinh lý thường ngày.” Emir không chút lấy làm xấu hổ, cười hề hề kéo kín áo choàng ngủ lại, ngồi xuống ghế làm việc.

Lạc Lan nói: “Tôi đã phái phi thuyền đến đón A Thịnh và Phong Tiểu Hoàn. Theo hành trình, một tiếng sau sẽ đến sau Khúc Vân, đưa người lên phi thuyền.”

Emir dịu dàng cười, giọng uyển chuyển nói: “Sao Homines không hoan nghênh dị chủng, chi bằng để A Thịnh và Phong Tiểu Hoàn ở lại chỗ tôi, bớt gây thêm phiền toái cho bệ hạ.”

Lạc Lan không chút khoảng trống thương thảo, lạnh lùng ra lệnh: “Một giờ sau, đưa người lên phi thuyền.”

Emir chỉ đành thỏa hiệp: “Vâng.”

Ánh mắt Lạc Lan dừng lại trên bức tường sau lưng Emir một thoáng, không nói lời nào ngắt tín hiệu, hình người biến mất.

 

————•————•————

 

Emir ngơ ngác ngồi một lúc, xoay người nhìn bức tường phía sau.

Nụ cười phong tình vạn chủng biến mất, vẻ mặt nghiêm túc.

Trên bức tường màu lam nhạt treo một chiếc mặt nạ trắng tinh, vật liệu chế tác bình thường, không có bất cứ trang sức nào, chỉ vẽ một vài hoa văn màu đỏ trên trán.

Lần đầu tiên Emir nhìn thấy, không biết có ý nghĩa gì, cho rằng là trang trí bình thường.

Chỉ là để kỷ niệm, bà ta mua một chiếc mặt nạ y hệt, dùng thuốc màu màu đỏ phục chế lại hình vẽ.

Sau đó gặp được một dị chủng chạy thoát khỏi sao Thái Lam, bà ta mới biết hoa văn màu đỏ này do nô lệ trên đảo Lưu Mộng sáng tạo ra, gọi là hình Đồng Tâm Liên Lí, cần dùng máu tươi vẽ nên, tĩnh tâm tĩnh khí một nét vẽ hết.

Nô lệ không có tự do nhân quyền, không có tài sản cá nhân, thậm chí để cơ thể của mình cũng không thuộc về mình, vận mệnh do người ta nắm giữ. Rất nhiều tình nhân nô lệ, hôm nay bên nhau, ngày mai có lẽ sẽ có một người bị bán đến tinh cầu khác, từ đây sống chết không rõ.

Nô lệ ở sao Thái Lam cho rằng: Tuy vận mệnh không tự do, nhưng linh hồn tự do, tuy thân xác không thuộc về mình, nhưng máu tươi thuộc về mình.

Nô lệ có người trong lòng dùng máu của mình thành kính vẽ lên trên trán người yêu hình Đồng Tâm Liên Lí, ngụ ý cho dù trời nam đất bắc, mãi mãi chia xa, linh hồn anh cũng sẽ mãi mãi đi theo em, bảo vệ em, chúc phúc cho em.


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY

Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn.

♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY

- Advertisement -
Ca chiêu nghi
"Wherever she was, there was Eden" - Mark Twain, The Diary of Adam and Eve.

Bài viết liên quan

Bình luận

LEAVE A REPLY


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn. ♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY
error: VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)
VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)