Kỳ ức phiêu tán ngân hà – Chương 260

- Advertisement -

Chương 260.Kề vai tác chiến (2)

Edit: Hoả Dực Phi Phi

Lạc Lan không có khẩu vị ăn cơm, rót ly rượu, ngồi trên sân thượng suy nghĩ nên làm thế nào.

Chiến tranh đến gần, khó khăn và trắc trở theo đó sẽ càng lúc càng nhiều.

Cô vốn đã thiếu kinh nghiệm chấp chính, lại bỏ rất nhiều hơi sức vào thí nghiệm, hiện tại đã khó khăn từng bước, nếu thế cục phức tạp thêm chút nữa, một bên xử lý không ổn, sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến chiến tranh.

Cô mất đi hoàng vị không hề gì, nhưng nếu chiến tranh thất bại, hậu quả không thể tưởng tượng.

Diệp Giới không phải không để lại người cho cô.

Về quan hệ giao thiệp, sự vụ tới lui có Thanh Sơ.

Cô ta ở bên Diệp Giới hơn bốn mươi năm, mười năm cuối Diệp Giới luôn tận tâm huấn luyện cô ta, chính là để có một ngày có thể trở thành tay trái tay phải của Lạc Lan. Hiện tại cô ta cũng không phụ kỳ vọng của Diệp Giới, tất cả quan hệ giao thiệp, sự vụ tới lui đều xử lý gọn gàng ngăn nắp.

Về chính vụ có Đoan Mộc Tô Ngô đến từ quý tộc và Ông Đồng đến từ bình dân.

Có thể nói Diệp Giới đã cân nhắc rất chu đáo, chú ý các tầng lớp lợi ích khác nhau. Nhưng mà, bọn họ là người Diệp Giới một tay đề bạc, ưu điểm là trung thành, khuyết điểm cũng là trung thành.

Bọn họ nhận định, Lạc Lan nên đi từng bước theo kế hoạch của Diệp Giới, thống nhất Đế quốc Arx trước, nhờ chiến tích tốt đẹp, lấy được niềm tin của nội các, xây dựng uy vọng trong dân chúng, sau đó hợp tình hợp lý tuyên chiến Liên bang Odin.

Mọi việc Lạc Lan làm đều đi ngược lại kế hoạch của Diệp Giới.

Không như Thanh Sơ, bọn họ thiếu tín nhiệm với Lạc Lan, lại đã nhận định Lạc Lan tham công mạo tiến, càng thêm không tin tưởng Lạc Lan.

Quan hệ giữa người với người hết sức vi diệu, một khi có thành kiến, dù Lạc Lan làm cái gì, bọn họ đều sẽ mặc định cho rằng Lạc Lan không đúng. Hiện tại bọn họ không chỉ không giúp được Lạc Lan, ngược lại còn vướn tay Lạc Lan.

Không phải Lạc Lan không thể dùng người mới, nhưng người này không chỉ phải tinh thông chính vụ, giỏi cân bằng lợi ích các nơi, còn phải trung lập, quan hệ không thân cận với bất cứ chính đảng nào, mới có thể để cô sử dụng, tuyệt không dễ tìm như vậy.

Lạc Lan đang uống rượu giải sầu, đột nhiên nhìn thấy Tử Yến đang tản bộ trong vườn hoa.

Mắt cô sáng lên, đây không phải là nhân tài sẵn có sao?

Không chỉ biết xử lý chính vụ, am hiểu cân bằng lợi ích, hơn nữa độc lập với tất cả quan hệ chính đảng, không thể kéo bè kết cánh với bất kỳ ai, chỉ có thể phục vụ hoàng đế.

 

“Thiệu Dật Tâm!” Lạc Lan trực tiếp nhảy khỏi sân thượng, đứng bên bụi hoa gọi.

Tử Yến quay đầu nhìn về phía cô.

Dưới ánh đèn chiếu rọi, mặt nạ tô vẽ khảm kim cương của gã còn lộng lẫy hơn hoa tươi nở rộng trong vườn hoa. Người bình thường chỉ có thể đeo mặt nạ diêm dúa như vậy trên vũ hội, bình thường đeo sẽ có vẻ quái dị dung tục, gã đeo lại không hề ngược đời, trái lại có một loại lạnh lùng xa rời thế tục.

Trong lòng Lạc Lan thầm mắng một tiếng yêu nghiệt, giọng điệu lại hết sức ôn hòa: “Giúp tôi một việc!”

“Có thể không giúp không?”

“Không thể!”

Tử Yến lả lướt đi tới, “Chuyện gì?”

Lạc Lan ngồi xuống ghế dài dưới bóng cây, vỗ vỗ bên cạnh, ý bảo Tử Yến cũng ngồi đi.

Tử Yến ngồi xuống.

Lạc Lan mở màn hình, cho Tử Yến xem ghi chép cuộc họp hôm nay.

Tử Yến nhanh như gió xem hết, vẫn không hiểu ý Lạc Lan.

“Cô muốn tôi làm gì?”

“Ý kiến của anh.”

“Ý kiến của tôi?”

Lạc Lan gật gật đầu.

Tử Yến nhất thời không nhịn được, vươn tay sờ trán Lạc Lan.

Lạc Lan nhìn thẳng gã nói: “Tôi không sốt, không uống say, không cắn thuốc, đầu óc bình thường.”

Tử Yến không nói lời nào cầm lấy bút điện tử, sảng khoái viết ra ý kiến xử lý.

Lạc Lan vừa nhìn vừa gật đầu, cảm thấy đúng như suy nghĩ của cô, có điều cô không có bản lĩnh như Tử Yến, lúc đạt thành mục đích của mình, sắp xếp ổn thỏa lợi ích của mỗi ngành, cân nhắc chu đáo từng bước thực hiện, đây nhất định là cố gắng học tập cùng kinh nghiệm thực tiễn nhiều năm nói có thể làm được.

Tử Yến viết xong, nhìn Lạc Lan.

Lạc Lan sửa chữa lại một vài chi tiết không đáng kể trên cột ý kiến của gã, ký chữ ký sinh vật, nhấn gửi đi, để các ngành tuân theo chấp hành.

Nháy mắt, tâm tình Lạc Lan tốt lên.

Đám cá mập ăn thịt người đó muốn làm khó cô, lại không ngờ cô lại xử lý xong nhanh như vậy, chắc chắn sẽ giật mình lắm!

 

Tử Yến nhìn Lạc Lan, lẩm bẩm tự nói: “Không phải cô điên, thì là tôi điên rồi.”

Chính vụ của Đế quốc Arx lại do bộ trưởng tiền nhiệm, đào phạm hiện nhiệm của Liên bang Odin như gã quyết định xử lý, đúng là chuyện kẻ điên cũng không nghĩ ra được!

Lạc Lan vươn tay, muốn bắt tay Tử Yến chúc mừng, “Anh không điên, tôi cũng không điên, đây gọi là hợp tác vui vẻ.”

Tử Yến không bắt tay Lạc Lan, lộn tròng mắt, đứng dậy định rời đi.

“Này, anh rất thiếu tiền phải không? Bây giờ dị chủng đến đây cũng bị xa lánh, kiếm tiền không dễ đâu, thuộc hạ có trung thành hơn nữa cũng cần tiền ăn cơm. Tiền lương của tôi rất cao đấy!”

Bước chân Tử Yến không dừng, kinh thường chế giễu: “Cao cỡ nào?”

“Tùy anh ra giá!”

Tử Yến dừng bước chân. Tuy đồng ý với Lạc Lan có cảm giác thật mất mặt, nhưng gã quả thực thiếu tiền.

Gã thân cô độc một mình, nhưng dưới tay gã rất nhiều người đều có cha mẹ con cái, thể diện của gã so với cuộc sống của bọn họ không đáng một đồng.

Tử Yến xoay người lại, ra giá trên trời, “Mỗi ngày một trăm vạn, tệ Đế quốc Arx.”

“Thành giao.” Lạc Lan mí mắt cũng không chớp.

“Trả tiền mỗi ngày, không khất nợ.”

“Anh thấy tôi giống ông chủ keo kệt thiếu lương người khác sao?”

Tử Yến nhịn không được bật chửi tục, “Con mẹ nó, sớm biết thế năm đó tôi cũng đi học gene.”

Lạc Lan cười vươn tay.

Tử Yến nhìn thấy nét cười quen thuộc, bất giác cầm lấy tay cô.

Lạc Lan nói: “Thiệu Dật Tâm, bắt đầu từ bây giờ anh sẽ là thư ký riêng của hoàng đế Đế quốc Arx, xin cố gắng làm việc. Trừ tiền lương vừa bàn xong, anh còn được hưởng các phúc lợi khác, cụ thể mời tìm Thanh Sơ tư vấn.”

Tử Yến hồi thần, giống như điện giật vứt tay Lạc Lan ra, “Cô không sợ tương lai tôi lợi dụng mọi thứ biết được đối phó cô sao?”

Đầu mày khóe mắt Lạc Lan lộ ra vài tia mỏi mệt, cười nhạt nói: “Tôi phải vượt qua ải khó khăn trước mắt, mới có tương lai để anh đối phó.”

 

————•————•————

 

Sáng sớm.

Lạc Lan ăn vận đoan trang tao nhã, được Lâm Kiên tháp tùng, tham dự nghi thức khai mạc diễn tập quân sự.

Nhìn thấy công chúa Thiệu Gia một thân quân trang, để tóc ngắn, nụ cười Lạc Lan không đổi, lễ độ vươn tay, khách khí nói: “Công chúa mặc quân trang rất đẹp.”

Công chúa Thiệu Gia không hành lễ khom gối như các thành viên nữ của hoàng thất khác, mà như bằng vai phải vế cầm lấy tay Lạc Lan, nói không chút khách sáo: “Mặc quân trang không phải để đẹp.”

Lạc Lan mỉm cười, như thể hoàn toàn không phật ý, “Công chúa nói có lý.”

Đợi công chúa Thiệu Gia rời khỏi, Lâm Kiên trấn an cô: “Công chúa Thiệu Gia vẫn là một cô bé, đừng để trong lòng.”

Lạc Lan không nói gì.

Vào tuổi công chúa Thiệu Gia cô như thế nào nhỉ? À, nhớ ra rồi, cô xóa đi ký ức của mình, đến nước địch làm gián điệp.

 

Trong tiếng nhạc quân hùng hồn, đội ngũ đại diện các căn cứ quân sự, các tinh quốc được quân kỳ dẫn dắt vào bãi.

Diễn tập quân sự lần này theo hình thức hỗn chiến sàng lọc.

Mỗi đội tính một điểm, bên thắng lấy được điểm của bên thua, điểm có thể tích lũy.

Ví dụ, một đội đánh bại ba đội khác, cộng thêm điểm của bản thân, tộng cộng bốn điểm. Nếu lúc này có một đội đánh thắng nó, sẽ có thể một lần lấy được bốn điểm. Cho nên trong hỗn đấu không chỉ phải thắng, thời cơ thắng cũng rất quan trọng.

Cuối cùng, hai đội có điểm cao nhất vào chung kết, các đội diễn tập khác chỉ có thể chọn một bên để tham gia tác chiến.

Lạc Lan phát hiện công chúa Thiệu Gia không ngồi trên đài xem lễ, mà đứng trong đội đại diện của Tiểu Arx, xem ra lại là muốn tham gia diễn tập quân sự.

Cô nghiêng đầu, trên mặt mang nụ cười, giọng lại lạnh như băng giá: “Chuyện gì vậy?”

Lâm Kiên cũng rất hoang mang: “Không biết.”

Lạc Lan dặn dò: “Tôi nhớ công chúa Thiệu Gia thể năng cấp B, chú ý an toàn của cô ta.”

Lâm Kiên nụ cười dịu dàng, giọng lại vô cùng nghiêm túc: “Hiểu rồi!” nếu vào lúc mấu chốt công chúa Thiệu Gia bị thương trong diễn tập, hậu quả không thể tưởng tượng.

 

Hai người đang thảo luận chính sự, nhưng trong mắt người ngoài, nữ hoàng và nguyên soái nét cười đầy mặt, đầu kề sát vào nhau, đang lặng lẽ ngọt ngọt ngào ngào nói chuyện riêng.

Vào bãi sau cùng là đội đại diện của căn cứ quân sự Homines. Lúc bọn họ ngang qua đài xem lễ, đều nghiêng đầu hành quân lễ với nữ hoàng và ngài nguyên soái ngồi ở trên.

Lạc Lan và Lâm Kiên nói chuyện xong, quay đầu lại mới nhìn thấy Tiểu Giác.

Hắn đứng chính giữa đội ngũ, đang nghiêng đầu nhìn Lạc Lan, biểu cảm bị mặt nạ trên mặt che khuất, ánh mắt lại nhìn Lạc Lan chăm chăm không hề giấu giếm.

Lâm Kiên đột nhiên cầm tay Lạc Lan, nghiêng đầu thấp giọng cười nói bên tai Lạc Lan: “Huấn luyện viên Tiêu hiện giờ là người đàn ông độc thân được chào đón nhất trong căn cứ quân sự, đàn ông muốn cởi mặt nạ anh ta, phụ nữ muốn cởi quần áo anh ta.”

Lạc Lan liếc Lâm Kiên.

Lâm Kiên ảo não trong lòng, cảm thấy mình lỡ lời rồi. Nhưng không biết vì sao, mỗi lần trông thấy ánh mắt Tiểu Giác nhìn Lạc Lan, dù biết rõ hắn chỉ là nô lệ của Lạc Lan, căn bản không thể có gì, lại vẫn sẽ kích phát bản năng động vật giống đực.

Lâm Kiên nhìn Lạc Lan biểu cảm không chút biến hóa, không hiểu sao nghĩ đến bộ dạng vành mắt đỏ lên của công chúa Thiệu Gia, tầm nhìn bất giác lay động, không ngờ công chúa Thiệu Gia đang nhìn anh ta chằm chằm.

Lâm Kiên lập tức dời ánh mắt đi, nắm chặt tay Lạc Lan.

Lạc Lan không nắm trả, nhưng cũng không rút tay mình ra, cứ để mặc anh ta nắm.

Tướng quân Lâm Lâu là tổng chỉ huy diễn tập lần này, phát biểu ý kiến, sau đó cùng quan chỉ huy của các tinh quốc khác tuyên bố diễn tập chính thức bắt đầu.

 

————•————•————

 

Sau khi lễ khai mạc kết thúc, Lạc Lan lập tức rời đi, chạy đến sở nghiên cứu.

Cô ngồi trên xe bay trái lo phải nghĩ, luôn cảm thấy không yên tâm, đang do dự có nên liên lạc Tiểu Giác không, tiếng chuông báo của thiết bị đầu cuối cá nhân vang lên, hiển thị tin đến là Tiểu Giác.

Lạc Lan lập tức nhận máy: “Chuyện gì?”

“Sắp lên phi thuyền rồi, thiết bị đầu cuối cá nhân phải giao nộp, trước khi diễn tập kết thúc đều không thể liên lạc với bên ngoài.”

“Biết rồi.”

“Cô hy vọng tôi biểu hiện thế nào?”

Xung quanh Tiểu Giác hẳn có rất nhiều người, không ngừng có tiếng nói chuyện truyền tới, giọng hắn nén rất thấp, gần như không nghe được, giống như con chữ không thể lộ ra trên người hắn.

Lạc Lan trầm mặc giây lát, nói: “Khống chế thể năng của anh ở cấp A, việc khác anh tự mình quyết định.”

“Hiểu rồi.”

Lạc Lan nói: “Còn một việc nữa.”

Tiểu Giác im lặng đợi. Trong thiết bị đầu cuối cá nhân truyền đến tiếng quát tháo của quân nhân, thúc giục người chưa giao nộp thiết bị đầu cuối cá nhân nhanh chóng giao nộp, hắn lại như không chút gấp gáp.

Lạc Lan nói: “Anh lưu ý công chúa Thiệu Gia một chút, loại bỏ cô ta nhanh nhất có thể, nhưng đừng khiến cô ta bị thương, bảo vệ an toàn của cô ta.”

“Được.”

“Chú ý an toàn.” Lạc Lan chủ động ngắt tín hiệu.

Cô chăm chú nhìn về hướng hình ảnh Tiểu Giác biến mất, biểu tình ngơ ngẩn.

Từ lúc Tiểu Giác chuyển đến căn cứ quân sự, giữa bọn họ dường như không còn thân mật như trước nữa.

Lạc Lan biết mình quá bận, nhưng thời gian mỗi ngày nhiều như vậy. Thí nghiệm đến lúc quan trọng, không những không thể ngừng, ngược lại nên dốc sức gia tăng tốc độ; công việc hoàng đế cũng không thể có chút buông thả, phải xử lý ổn thỏa; còn có cuộc chiến tranh chỉ được thắng không được thua…

Dạ dày co rút đau đớn từng hồi, bệnh đau dạ dày do căng thẳng lại tái phát.

Lạc Lan một tay đè vùng dạ dày, một tay chạm vào thiết bị đầu cuối cá nhân, mở văn bản cần xử lý.

Trước khi phi thuyền đến hoàng cung, cô còn có thể xem xong một phần tài liệu.

 


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY

Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn.

♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY

- Advertisement -

Bài viết liên quan

Bình luận

LEAVE A REPLY


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn. ♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY
error: VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)
VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)