Ký ức phiêu tán ngân hà – Chương 280

- Advertisement -

Chương 280

Dịch: Hoả Dực Phi Phi

Ba ngày sau.

Anh Tiên Thiệu Tĩnh qua đời vì bệnh ở sao Rhein, di thể đưa về sao Homines an táng.

Lạc Lan phát biểu điếu văn đau xót ở cung Trường An, tuyên bố lễ tang được tổ chức theo tiêu chuẩn hoàng đế tại Quang Minh đường, chân dung đưa vào xếp cùng với các hoàng đế khác trong Quang Minh đường.

Trong lễ tang của Anh Tiên Thiệu tĩnh, Anh Tiên Thiệu Gia tuyên bố từ bỏ quyền kế thừa hoàng vị.

Tiểu Arx quay về với Đế quốc Arx, sao Rhein không còn là ngôi sao hành chính, lần nữa trở thành một ngôi sao dân cư bình thường của Đế quốc Arx.

Chia rẽ chính quyền kéo dào năm mươi năm của Đế quốc Arx kết thúc, Anh Tiên Lạc Lan trở thành hoàng đế duy nhất.

Không ai biết rốt cuộc Anh Tiên Lạc Lan đã làm gì, nhưng cô không đánh đã thắng thống nhất Đế quốc Arx là sự thật, khiến nội chiến mọi người nơm nớp lo sợ chưa có cả dấu hiệu nổ ra, đã hoàn toàn bị tiêu trừ.

 

Trong lễ tang, một bức ảnh bệ hạ Lạc Lan và công chúa Thiệu Gia ôm nhau phát tán trên mạng hành tinh, được chia sẻ điên cuồng.

Hai người đều mặc váy dài tới gối màu đen tuyền, tóc phủ sa đen, trước ngực cài hoa trắng. Khi bệ hạ Lạc Lan ôm công chúa Thiệu Gia đang khóc thương đau buồn, biểu cảm vẫn như bình thường, bình tĩnh lạnh nhạt, khắc chế như người máy, ánh mắt lại không giống mọi khi, tràn đầy tưởng nhớ và thương tiếc, khiến người ta xúc động kỳ lạ, cảm thấy nữ hoàng lạnh lùng của bọn họ rốt cuộc cũng có mấy phần hơi người.

Quần chúng không còn chất vấn phê bình cô từ một phía nữa, bắt đầu nhìn nhận khách quan về nữ hoàng. Rất nhiều nhà kinh tế học, chính trị học cũng bắt đầu nhìn thẳng vào một loạt hành động từ khi Anh Tiên Lạc Lan chấp chính đến nay.

Bọn họ phát hiện, trừ ngang ngạng tuyên chiến Liên bang Odin, Anh Tiên Lạc Lan thực ra vô cùng cẩn thận. Làm việc lý trí khắc chế, chính tích đáng khen ngợi, chẳng hề thua kém bệ hạ Diệp Giới từng khiến Đế quốc Arx cường thịnh trở lại.

Đặc biệt là về mặt nghiên cứu gene, trong thời gian mấy năm ngắn ngủi, sở nghiên cứu gene hoàng thất Anh Tiên đã vươn lên trở thành trung tâm nghiên cứu gene tốt nhất các vì sao, thu được rất nhiều thành quả nghiên cứu, phát biểu rất nhiều chuyên tác học thuật. Không ít chuyên gia gene trẻ tuổi ưu tú, từ bốn phương tám hướng khắp các vì sao hội tụ về sao Homines học tập làm việc, khiến cả giới nghiên cứu khoa học đều bừng bừng sức sống.

 

Thanh Sơ vui mừng chuyển tiếp những động thái mới nhất này cho Lạc Lan, nói với cô tỷ lệ ủng hộ dân ý gần đây rất cao, còn cao hơn mức cao nhất sau khi cô và Lâm Kiên đính hôn.

Lạc Lan không còn bỏ ngoài tai, không thèm để ý như trước, mà bảo Thanh Sơ thuận thế mà làm, làm tốt công tác duy trì.

“Bệ hạ nghĩ thông rồi, phía văn phòng đối ngoại mới tiện làm việc.”

Thanh Sơ rất mừng Lạc Lan cuối cùng cũng hiểu, làm hoàng đế không phải không hé tiếng nào, chỉ vùi đầu làm việc là được, còn phải giao lưu tuyên truyền, khiến bên ngoài hiểu những gì hoàng đế làm.

Lạc Lan nửa đùa nửa thật nói: “Vật cát tường Lâm Kiên đã là người của công chúa Thiệu Gia, sau này không thể mượn hào quang của anh ta nữa, đương nhiên chỉ có thể tự mình cố gắng.”

Trước đây cô một thân một mình, căn bản không để ý tương lai, bây giờ lại khác. Cô đã hứa với tên ngốc kia cả đời, còn có hai đứa con, đương nhiên phải cẩn thận mưu đồ bày kế.

Thanh Sơ âm thầm kinh ngạc, cảm thấy Lạc Lan dường như có chỗ nào đó đang dần dần biến đổi. Cô của trước đây giống như mặc một bộ áo giáp cứng rắn, bọc kín bản thân không một kẽ hở, lạnh lùng nhìn thế giới này, cô của hiện tại lại giống như đang từ từ thử cởi bỏ áo giáp, học cách giao lưu chung sống với thế giới bên ngoài.

 

Lạc Lan nhìn ảnh chụp của Diệp Giới treo trên tường.

Người đàn ông anh trai tốn công bồi dưỡng hơn ba mươi năm cho cô, cô đã dâng tặng mất rồi.

Có điều, không phí một binh một tốt đã thống nhất được Đế quốc Arx, anh ấy chắc sẽ không tức giận.

Chỉ cần cô có thể khống chế thế cục, Diệp Giới chắc chắn sẽ không để ý cô có lấy Lâm Kiên không, nhưng cô tùy hứng làm càn, mặc kệ quy củ hoàng thất, chọn một người đàn ông không chỉ gene không thuần túy, đến thân phận cũng không thuần túy, Diệp Giới chắc chắn sẽ tức giận!

Nhưng mà, anh ấy yêu cô!

Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần cô cảm thấy tốt, Diệp Giới chung quy sẽ dung túng cô, ủng hộ cô. Cho dù đối địch với cả thế giới, anh ấy cũng sẽ đứng về phía cô.

 

————•————•————

 

Tít tít tít.

Chuông báo của thiết bị đầu cuối cá nhân vang lên. Lạc Lan nhìn hiển thị tin đến, hạ lệnh nối máy.

Lâm Kiên mình vận quân trang xuất hiện trước mặt cô, thoạt nhìn hơi có vẻ mỏi mệt, phỏng chừng bôn ba dọc đường, vừa phải quan tâm công chúa Thiệu Gia, lại phải xử lý chuyện trong quân dội, chỉ có thể hy sinh thời gian nghỉ ngơi, nhưng cả người đầy hưng phấn, mặt mày thoải mái, ánh mắt sáng trong.

Lạc Lan chòng ghẹo: “Chúc mừng.”

Lâm Kiên không chút yếu thế nói: “Bệ hạ đang chúc mừng bản thân sao? Vì hoàng vị của bệ hạ, tôi bán luôn cả thân rồi.”

Lạc Lan cười: “Anh cam tâm tình nguyện bán, xem như vui cả làng đi!”

Hai người không có chút cảm giác nào về cái chết của Anh Tiên Thiệu Tĩnh, trước mặt công chúa Thiệu Gia lại phải giả vờ bi thương một chút, khi đối mặt nhau lại không hề giấu giếm.

Lâm Kiên ho khan một tiếng, bắt đầu nói việc chính: “Tiêu Giao đã nhận bổ nhiệm mới, nhưng có một yêu cầu?”

“Là gì?”

“Anh ta cần thời gian chuẩn bị một năm.”

“Tại sao?”

“Luyện binh.”

Lạc Lan trầm tư không nói.

Lâm Kiên giải thích cặn kẽ một lượt từ đầu chí cuối.

Vì Tiêu Giao sẽ dẫn quân đội tấn công tinh vực Odin, theo lệ thường, các lão tướng quân từng có kinh nghiệm đối chiến Liên bang Odin sẽ làm một vài công tác chuẩn bị cho Tiêu Giao.

“Chuẩn bị thế nào?” Lạc Lan hỏi.

“Vì trong thời gian Thần Sa làm quan chỉ huy, lực lượng phòng vệ quân sự của tinh vực Odin là lớn mạnh nhất, chú tôi cho Tiêu Giao xem rất nhiều tư liệu tác chiến của Thần Sa. Tiêu Giao xem xong, nói chúng ta muốn thắng, phải huấn luyện lính chiến đấu đặc chủng lại từ đầu.” Lâm Kiên biết quan hệ trước đây của Thần Sa và và Lạc Lan, tuy người đã chết từ lâu, vẫn cân nhắc câu chữ, nói ngắn gọn.

Lạc Lan hỏi: “Kiến nghị của Tiêu Giao hợp lý không?”

“Hợp lý.” Lâm Kiên hơi ngừng, bổ sung: “Không chỉ hợp lý, nếu Tiêu Giao thật sự làm được, tương lai lịch sử chiến tranh Đế quốc Arx chưa chắc có vị trí của tôi, nhưng nhất định có vị trí của anh ta.”

Xem ra thời gian một năm đã là tốc độ nhanh nhất rồi, Lạc Lan cẩn thận suy nghĩ một lúc, nói: “Được.”

Lâm Kiên như trút được gánh nặng, anh ta còn sợ Lạc Lan sốt ruột, không chịu đợi.

Lạc Lan bất đắc dĩ nói: “Tôi có nôn nóng hơn nữa, cũng hiểu muốn làm tốt việc, phải rèn sắc công cụ, mục đích của chúng ta là đánh bại Liên bang Odin, không phải bắt binh lính đi chịu chết.”

 

————•————•————

 

Một mình Lạc Lan đứng trước cửa sổ văn phòng, lẳng lặng nhìn cây trà ngoài cửa sổ.

Mấy người tướng quân Lâm Lâu không biết quan hệ giữa Tiểu Giác và Thần Sa, phát tư liệu chiến dịch của Thần Sa cho Tiểu Giác xem, là tốt cho Tiểu Giác, khiến hắn nhận thức rõ ràng quân đội mình sẽ đối mặt đáng sợ cỡ nào.

Nhưng, Tiểu Giác đã biết quan hệ giữa mình và Thần Sa.

Cô vẫn luôn không nói với Tiểu Giác Thần Sa là ai, vốn cảm thấy không quan trọng, nhưng lúc này mới phát hiện tuy Thần Sa đã chết từ lâu, nhưng quân đội hắn huấn luyện vẫn canh giữ tinh vực Odin, chỉ cần tấn công tinh vực Odin, thì không ai có thể qua mặt được Thần Sa.

Lạc Lan mở thiết bị đầu cuối cá nhân, hạ lệnh Thanh Sơ giúp cô liên hệ Tiểu Giác.

 

Mười phút sau, Tiểu Giác xuất hiện trước mặt cô.

Hắn mặc chiến phục, trong tay còn cầm mũ giáp tác chiến, Lạc Lan hơi nhướn mày, hỏi: “Sao lại còn đang chấp hành nhiệm vụ?” tuy lệnh điều động không thể công bố ra ngoài, nhưng hẳn đã sắp xếp công tác lại rồi chứ.

Tiểu Giác đặt mũ giáp sang một bên, giải thích: “Anh đang kiểm tra động tác máy bay chiến đấu.”

Lạc Lan không hiểu những thứ này, hỏi cũng không biết hỏi thế nào, chỉ là từ lời của Lâm Kiên đại loáng thoáng hiểu ra Tiểu Giác định huấn luyện lính chiến đấu đặc chủng lại từ đầu, dùng để đánh bại binh lính Thần Sa huấn luyện ra.

“Lâm Kiên nói anh đã xem tư liệu tác chiến của Thần Sa.”

“Ừm.”

Lạc Lan nhìn Tiểu Giác, Tiểu Giác điềm nhiên nhìn lại Lạc Lan.

Lạc Lan hé hé miệng, muốn nói lại thôi.

Tiểu Giác nói: “Nếu em lo lắng về ký ức của anh, anh không có.”

“Em…”

Lạc Lan muốn nói: “Em không có”. Cô thật sự không lo lắng sao? Đương nhiên cô lo lắng, chỉ có điều cô càng lo lắng cho cảm nhận của Tiểu Giác, sau khi Tiểu Giác nhắc nhở, cô mới phát hiện mình hẳn càng lo lắng chuyện Tiểu Giác khôi phục ký ức hơn.

Lạc Lan nuốt lại chữ “không có”, hỏi: “Biết Thần Sa là ai rồi, có tiếc nuối mình không nhớ ra được không?”

“Tiếc nuối cái gì?”

“Thần Sa là nhân vật lớn muôn người chú ý, anh lại chỉ là một quân nhân bình thường không thể lộ cả gương mặt, lẽ nào không cảm thấy bất mãn sao?”

Tiểu Giác nhìn Lạc Lan.

“Anh nhìn em làm gì?” Lạc Lan không hiểu sao sốt ruột không yên, giọng điệu vô cùng không khách sáo.

Tiểu Giác ôn hòa nói: “Anh không tiếc nuối, vì anh có em.”

Lạc Lan chợt nghẹn lời, một bụng cáu kỉnh bất an đều tan thành mây khói, cô cố gắng căng mặt, làm ra biểu cảm nghiêm túc.

Tiểu Giác bước tới một bước, ôm cô trong hư không, “Đừng lo lắng, anh sẽ đánh bại Liên bang Odin cho em.”

Lạc Lan trầm mặc giây lát, thấp giọng nói: “Trừ tư liệu chiến tranh, đừng tra tìm thêm thông tin về Thần Sa nữa. Đợi chiến tranh kết thúc, em sẽ nói với anh tất cả.”

“Được.” Tiểu Giác đồng ý không chút do dự.

 

————•————•————

 

Một năm sau.

Tàu mẹ vũ trụ liên hành tinh hiệu Anh Tiên 2 án binh bất động, vẫn ở tinh vực H3728, đối chiến với tàu mẹ vũ trụ liên hành tinh hiệu Bắc Thần, như thể Đế quốc Arx vẫn kiên trì chiến lược tằm ăn, muốn từ từ gặm chết Liên bang Odin.

Nhưng ở một tinh vực khác, chiến hạm hiệu Lâm Tạ dẫn hơn trăm chiếc chiến hạm nhảy vọt không gian, đang bí mật đến gần tinh vực Odin của Liên bang Odin.

 

Chiến hạm hiệu Lâm Tạ.

Phòng chỉ huy.

Tiểu Giác báo cáo với tướng quân Lâm Lâu: “Tướng quân, tới nữa đã là ngoại vi tinh vực Odin, rất khó che giấu hành tung, Liên bang Odin sớm muộn cũng sẽ phát giác.”

Tướng quân Lâm Lâu vẻ mặt ngưng trọng vỗ vỗ vai Tiểu Giác: “Tôi còn chuyện khác phải xử lý, tiếp theo tất cả giao cho cậu.”

“Tướng quân?”

Tướng quân Lâm Lâu cười cười, nói: “Trên chiến trường kiêng kị nhất có hai quan chỉ huy, tránh tôi ở một bên không nhịn được phát biểu ý kiến quấy nhiễu cậu, tôi dứt khoác không xem.”

Tiểu Giác vẫn luôn biết Lâm Lâu tán thưởng mình, ủng hộ mình.

Có thể nói, Tiểu Giác có thể được cất nhắc vượt cấp, đứng đây chỉ huy trận chiến dịch này, hoàn toàn là nhờ tướng quân Lâm Lâu bảo bọc giúp đỡ, nhưng không ngờ ông lại tin tưởng đến hoàn toàn ủy quyền.

Tướng quân Lâm Lâu khích lệ nói: “Tôi làm quân nhân cả đời, từng trải qua vô số chiến dịch lớn lớn nhỏ nhỏ, từng quen biết những nhà chỉ uy quân sự ưu tú nhất các vì sao, tôi rất rõ trình độ của mình, trận chiến dịch này giao cho cậu chỉ huy, tôi yên tâm hơn giao cho tôi chỉ huy. Cứ mạnh tay mà làm, bất cứ lúc nào cần tôi thì gọi tôi.”

Rất nhiều lúc, khích lệ tin tưởng là một loại sức mạnh mạnh mẽ hơn mắng chửi công kích, Tiểu Giác nói không rõ trong lòng có cảm giác gì, các loại cảm xúc phức tạp đan xen nhau, chỉ cảm thấy trong lòng nặng trịch. Hai chân hắn khép sát lại, nâng tay hành quân lễ tiêu chuẩn, “Rõ!”

Tướng quân Lâm Lâu đáp lễ, dẫn theo sĩ quan phụ tá rời khỏi phòng chỉ huy.

 

Tiểu Giác nhìn bản đồ sao ba chiều trước mắt.

Trong vũ trụ bát ngát, ngàn sao nhấp nháy.

Relictus là tinh cầu xinh đẹp nhất trong số đó, Đại Tiểu Song Tử vòng quanh nó, giống như một thị vệ trung thực bảo vệ nó.

Từ khi Liên bang Odin dựng nước, mấy trăm năm nay, không còn ai có thể đột phá phòng tuyến của sao Đại Tiểu Song Tử, tập kích vào Relictus.

Đối với mọi dị chủng mà nói, Relictus không chỉ là ngôi nhà tự do bình đẳng của bọn họ, còn là vườn địa đàng chỗ dựa tinh thần của bọn họ. Lúc này, hắn lại muốn tự tay xé rách vẻ xinh đẹp yên bình của Relictus.

Tay Tiểu Giác ấn lên bàn điều khiển, phát cảnh báo triệu tập đến tất cả chiến hạm.

Ánh mắt hắn lạnh nhạt, giọng điệu kiên định: “Tôi là hạm trưởng chiến hạm hiệu Lâm Tạ, Tiêu Giao, quan chỉ huy chiến dịch lần này. Dự kiến 24 giờ sau đến tinh vực Odin, toàn thể có mặt, tiến tới hết tốc lực.”

Tất cả chiến hạm sắp thành hình chữ V, lấy hiệu Lâm Tạ làm đầu, mở toàn bộ năng lượng, tiến tới hết tốc lực.


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY

Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn.

♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY

- Advertisement -
Ca chiêu nghi
"Wherever she was, there was Eden" - Mark Twain, The Diary of Adam and Eve.

Bài viết liên quan

Bình luận

  1. Rất muốn Thần Sa nhưng người Lạc lan yêu lại là Tiểu Giác, mk cảm thấy tác giả vt tình tiết rất đúng khi mà người ANC yêu là Lạc Tầm tốt bụng chứ ko phải lạc lan nên lạc lan có quyền yeeu người khác. Lạc Tầm Và Lạc Lan thật sự là hai người khác hoàn toàn, Thiên húc và ANC cx là hai người khác hoàn toàn, Thần sa và tiểu giác cx là hai người khác hoàn toàn, nên ms có câu Thật là giả mà giả cx là thật

LEAVE A REPLY


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn. ♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY
error: VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)
VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)