Ký ức phiêu tán ngân hà – Chương 282

- Advertisement -

Chương 282

Dịch: Hoả Dực Phi Phi

Tả Khâu Bạch triệu tập tất cả tướng quân đến hợp, Tông Ly nhận lời mời dự thính.

Tả Khâu Bạch nói với mọi người chuyện Đế quốc Arx có thể tập kích tinh vực Odin, hy vọng bọn họ đề cao cảnh giác.

Tan họp, Tông Ly một mình nán lại, chất vấn Tả Khâu Bạch: “Tại sao?”

Các tướng quân khác có thể không hỏi nguyên do đã chấp hành mệnh lệnh của Tả Khâu Bạch, nhưng Tông Ly không được. Tuy hắn ta không sở trường chỉ huy chiến tranh, nhưng cũng là người từng học lớp quân sự, hoàn toàn không thể hiểu được ý tưởng Đế quốc Arx bỏ ưu thế, chọn khuyết điểm.

Tả Khâu Bạch vẫn luôn không thích Tông Ly, hai người vẫn luôn quan hệ gay gắt.

Tuy vì Ân Nam Chiêu, Tông Ly và gã ta đứng chung một phe, nhưng bao năm nay quan hệ của bọn họ cũng không hề cải thiện, vẫn mạnh ai nấy làm.

Có điều, bây giờ tình thế cấp bách, Tả Khâu Bạch phải nhẫn nại qua loa với Tông Ly.

“Không phải Anh Tiên Lạc Lan sớm đã nói nguyên nhân sao? Đế quốc Arx muốn hủy diệt Liên bang Odin, thu lại sao Relictus. Chiến tranh đánh lâu vậy rồi, bọn họ đại khái đợi không nổi nữa.”

Tông Ly hỏi: “Sở Mặc đang ở đâu? Tại sao không tham gia hội nghị?”

“Phòng thí nghiệm. Thí nghiệm của cậu ta đang vào phút mấu chốt, nhất thời không thể phân thân, cần chúng ta cực khổ một chút.”

Tông Ly trầm mặc.

Bao năm nay Sở Mặc đắm chìm vào nghiên cứu và thí nghiệm gene quá độ, rất nhiều sự vụ hằng ngày đều là Tử San làm thay, Tử San làm cũng tốt, nhưng một năm trước đột nhiên bại lộ việc Tử San câu kết với Tử Yến, Tử San bị bí mật giam giữ, Sở Mặc lại vẫn làm thí nghiệm, đẩy chính vụ cho hắn ta, quả thực khiến người ta không thể hiểu nổi.

Tả Khâu Bạch an ủi: “Đế quốc Arx từ xa đến đây, chúng ta tác chiến ngay trước cửa nhà, sĩ khí dâng cao, lấy nhàn ứng nhọc, phần thắng vượt quá 80%, cậu không cần quá lo lắng.”

“Trước khi cậu quay về, tôi sẽ ở lại căn cứ quân sự Relictus, làm tốt công tác nghênh chiến.” trong lòng Tông Ly có rất nhiều nghi vấn, nhưng đại cục làm trọng.

Tả Khâu Bạch trịnh trọng nói: “Đợi tôi giải quyết được Lâm Kiên, sẽ quay về Relictus nhanh nhất có thể.”

Nếu Anh Tiên Lạc Lan đã biết vũ khí gene mang tính hủy diệt bọn họ đang nghiên cứu, trận chiến này chắc chắn sẽ dốc hết toàn bộ sức mạnh của Đế quốc Arx thậm chí là cả loài người, chỉ được thắng, không được thua.

Gã ta không lo về Lâm Kiên, nhưng rất lo về người nấp sau lưng Lâm Kiên. Nếu người đó chỉ huy chiến dịch ở tinh vực Odin, phần thắng sẽ không được 80%, gã ta phải nhanh chóng kết thúc chiến dịch của hiệu Bắc thần và hiệu Anh Tiên, rút quân về chi viện tinh vực Odin.

 

————•————•————

 

Vũ trụ mênh mông.

Ngàn sao nhấp nháy, yên lặng tĩnh mịch.

Chiến hạm trùng trùng điệp điệp đã dần tiếp cận tinh vực Odin.

Chiến hạm hiệu Lâm Tạ, phòng chỉ huy.

Một quân nhân nhìn chăm chăm màn hình giám sát xin chỉ thị quan chỉ huy Tiêu Giao: “Có cần giảm tốc độ không? Nếu tiếp tục tiến tới hết tốc lực, rất nhanh Liên bang Odin sẽ phát hiện ra chúng ta.”

Tiểu Giác nhìn bản đồ ba chiều trước mặt, bình tĩnh hạ lệnh: “Toàn thể có mặt, dàn hàng ngang, tiến tới hết tốc lực, chuẩn bị tấn công!”

Hạm đội thay đổi đội hình, hết tốc lực bay vút về tinh vực Odin.

Tiểu Giác đang âm thầm tính toán thời gian trong lòng, chiến hạm tàng hình của Liên bang Odin đột nhiên lộ ra dấu vết, trong chớp mắt nó định chặn đã ra lệnh: “Nã pháo!”

Một tiếng hiệu lệnh, hơn trăm chiếc chiến hạm cùng nhau nã pháo.

Vô số đạn pháo xẹt qua bầu trời, giống như pháo hoa nở rộ, che mờ hết ánh sao lấp lánh khắp trời.

 

Trong thiết bị đầu cuối cá nhân của Sở Mặc truyền tới tiếng chuông báo chói tai.

Tướng quân đóng ở sao Tiểu Song Tử kinh hoảng báo cáo: “Ngoại vi tinh vực Liên bang Odin phát hiện hạm đội của Đế quốc Arx, bọn họ thế tới ồ ạt, phòng tuyến của tinh vực chúng ta gặp phải tấn công mạnh mẽ.”

Sở Mặc ngẩng đầu lên, đẩy đẩy mắt kính thí nghiệm trên sống mũi, hạ lệnh ngắn gọn đanh thép: “Nghênh chiến!”

Nói xong, hắn ta lại cúi đầu tiếp tục làm thí nghiệm, như thể căn bản chưa hề xảy ra chuyện gì.

Sự thong dong trấn tĩnh của Sở Mặc truyền cho tướng quân sao Tiểu Song Tử. Ông ta nghĩ đến tập kích nằm trong dự liệu từ trước, bọn họ họ cũng đã kịp thời chuẩn bị, cả người bình tĩnh lại, hành quân lễ với Sở Mặc, âm vang mạnh mẽ nói: “Rõ!”

 

Chốc lát sau.

Sao Tiểu Song Tử vang lên tiếng cảnh báo địch tập kích chói tai, cùng lúc, căn cứ quân sự Relictus cũng vang lên tiếng cảnh báo địch tập kích.

Từ sao Tiểu Song Tử đến sao Relictus, tất cả binh lính, cho dù đang làm gì, đều nhanh chóng mặc chiến phục, lao tới cương vị của mình.

Mấy chục năm nay, tuy quốc lực Liên bang Odin trên đường xuống dốc, nhưng dù sao cũng là cường quốc quân sự xưng bá các vì sao mấy trăm năm, càng là giờ phút nguy cấp, càng thể hiện thực lực của quân đội được huấn luyện chuyên nghiệp.

Không quá một lúc ngắn ngủi, tất cả nhân viên đã vào vị trí.

Từng chiếc chiến hạm theo chỉ lệnh lao ra tiền tuyến, từng chiếc máy bay chiến đấu dàn trận sẵn sàng, cả tinh vực Odin bước vào trạng thái nghênh chiến.

 

————•————•————

 

Sao Relictus và sao Tiểu Song Tử, một bên là sao hành chính trung ương của Đế quốc Arx, một bên là mấu chốt quân sự của Liên bang Odin, năng lực tác chiến không gian đều rất lớn mạnh.

Phòng tuyến kiên cố trong thiết kế của thiên tài quân sự Du Bắc Thần, lại thêm tàu mẹ vũ trụ liên hành tinh hiệu Bắc Thần, đã có thể hình thành thế chân vạc, hỗ trợ lẫn nhau, bảo vệ cả tinh vực Odin.

Sau đó qua cải tạo của Ân Nam Chiêu, lại hình thành lưới phòng hộ vừa công vừa thủ, kết hợp tĩnh và động lấy sao Tiểu Song Tử và sao Relictus làm chính, tàu mẹ vũ trụ liên hành tinh hiệu Bắc Thần làm phụ. Vừa có thể tác chiến chỉ với sao Tiểu Song Tử và Relictus, cũng có thể cho hiệu Bắc Thần gia nhập, hình thành giáp công trong ứng ngoại hợp.

Hiện tại tàu mẹ vũ trụ liên hành tinh hiệu Bắc Thần vắng mặt, Tông Ly chính là khởi động chiến lược tác chiến ứng cấp do Ân Nam Chiêu quy hoạch, tập trung lực lượng của sao Tiểu Song Tử và sao Relictus, lấy phòng thủ là chính.

Từng chiếc chiến hạm, từng chiếc máy bay chiến đấu, từng quả đạn tự hành liên hành tinh, tạo thành từng tầng từng tầng phòng tuyến, tất cả phòng tuyến đan xen nhau, hình thành mạng lưới khổng lồ, vừa là lá chắn kiên cố lớn mạnh, vừa là máy nghiền uy lực cực lớn, không chỉ có thể ngăn cản tất cả thế lực xâm phạm, còn có thể nghiền chúng thành bột.

 

Tất cả hạm trưởng trên chiến hạm Đế quốc Arx đều cảm thấy sát khí che trời phủ đất.

Chiến hạm của bọn họ giống như con côn trùng nhỏ không biết sống chết xông vào mạng nhện, còn không chỉ là một tấm mạng nhện, bốn phương tám hướng đều là mạng nhện hỏa lực đan xen, thay đổi phương hướng, tiêu diệt bọn họ bất cứ lúc nào.

Bọn họ kinh hồn bạt vía, cuối cùng đã hiểu vì sao mấy trăm năm trước Đế quốc Arx lại nhận thua, dâng sao Relictus cho dị chủng.

Nhưng, quan chỉ huy của bọn họ lại dường như hoàn toàn không cảm nhận được sát ý che trời phủ đất, không chút e sợ, giọng lãnh đạm bình tĩnh giống như một người máy, không chút lên xuống.

Hắn đứng trước bản đồ sao bao quanh 360, mặt không biểu cảm nhìn chiến trường, mệnh lệnh này nối mệnh lệnh kia từ miệng phát ra.

Mỗi mệnh lệnh chẳng qua ngắn gọn vài chữ, lại nắm giữ sinh tử của hàng vạn người trên chiến trường.

“Hiệu Sò Biển, khai hỏa!”

“Hiệu Trường Thanh, rút lui!”

……

Bị trường khí của hắn bao phủ, trong cả phòng chỉ huy, khẩn trương bận rộn, trật tự nề nếp.

Quân nhân ngồi trước bàn làm việc nín thở, hết sức chăm chú nắm bắt, chấp hành từng mệnh lệnh của Tiểu Giác.

Theo từng mệnh lệnh của Tiểu Giác, tất cả hạm trưởng phát hiện, giữa sát ý che trời phủ đất, quan chỉ huy tựa như luôn có thể tìm được một khe hở lướt qua trong nháy mắt quân đội Liên bang Odin phối hợp, chỉ huy bọn họ tấn công.

Chiến hạm của bọn họ khi thì tiến tới, lúc lại thoái lui, vô số máy bay chiến đấu giống như một bầy chim vun vút, nhìn như bay tới bay lui, không chút trình tự, lại luôn có thể tránh khỏi mũi nhọn giữa mạng lưới hỏa lực dày đặc, tận dụng triệt để công kích vào nhược điểm.

 

Lần đầu tiên, quân đội Đế quốc Arx đối mặt quân đội Liên bang Odin, triển hiện lối tấn công dũng mãnh chưa từng có, Liên bang Odin chuyển thàn phòng bị cẩn trọng dè dặt, giống như hai đội quân đột nhiên hoán đổi phong cách tác chiến.

Loài người đã giao chiến với dị chủng gần bảy trăm năm, tuy cũng có rất nhiều chiến dịch thắng lợi, nhưng chưa từng có lần nào đánh sảng khoái hăng say như vậy.

Không chỉ tất cả tướng quân trong phòng chỉ huy tràn đầy kích động, tướng lĩnh trên các chiến hạm khác cũng cảm xúc dâng trào, mỗi lần hạ mệnh lệnh, giọng cũng càng lúc càng vang dội.

Chiến sĩ trên chiến hạm không nhìn thấy toàn bộ chiến cục, không biết rốt cuộc chiến tranh lúc này đã tiến triển thế nào, nhưng từ giọng sếp lại cảm nhận được chiến ý càng lúc càng sục sôi, tất cả chiến sĩ cũng càng chiến càng dũng cảm.

 

————•————•————

 

Sao Homines.

Văn phòng nữ hoàng.

Lạc Lan quan sát giám sát thời gian thực của chiến hạm một lúc, phát hiện khác nghề như cách núi, xem hoàn toàn không hiểu.

Tiểu Giác đeo mặt nạ, không nhìn được biểu cảm của hắn có biến hóa thế nào, ánh mắt vẫn luôn vô cùng bình tĩnh, giống như một người máy không có cảm xúc, muốn nhìn ra tình hình biến hóa chiến tranh từ trên người hắn, căn bản không thể.

Trực tiếp theo dõi chiến trường, cô chỉ có thể nhìn ra chiến hạm biến hóa đội hình tới lui, máy bay chiến đấu bay lên bay xuống, lúc thì tiến tới, lúc lại thoái lui, căn bản không nhìn ra nguyên cớ.

Theo cách nói của tướng quân Lâm Lâu, lượt đánh đầu tiên quyết định hướng đi của chiến dịch, sẽ khai hết hỏa lực. Ít nhất phải liên tục vài ngày, đến khi hạm đội của Đế quốc Arx có thể xé tan tuyến phòng vệ tầng thứ nhất của tinh vực Odin, tiến vào tinh vực Odin.

Đến lúc đó, thế công của đôi bên đều sẽ thả chậm, dần dần biến thành chiến tranh đối kháng.

Muốn thật sự hạ được sao Relictus, ít nhất cần thời gian vài tháng, thậm chí vài năm.

Tướng quân Lâm Lâu biết chiến dịch lần này hết sức quan trọng, không chỉ liên quan đến sinh tử tồn vong của Đế quốc Arx, cũng liên quan đến sinh tử tồn vong của loài người, ông tự hạ thấp địa vị, chủ động xin đi giám thị tiếp viện năng lượng và vật tư, bảo đảm Tiểu Giác không phải lo nghĩ hậu phương, muốn đánh thế nào thì đánh thế ấy.

 

Lạc Lan tắt màn hình, cảm thấy mình vẫn là đừng lãng phí thời gian, trực tiếp xem chiến báo là được.

Cô ngồi trước bàn làm việc, bắt đầu xử lý công việc thường ngày.

Đột nhiên, Tử Yến xông vào không thèm gõ cửa.

Lạc Lan hứng thú nhìn gã, không nghĩ ra có chuyện gì lại khiến gã thất thố như vậy.

Tử Yến đi đến trước mặt cô, nghiêm túc nói: “Lần trước cô nói, nếu có người có thể thành công lấy được tư liệu thí nghiệm từ chỗ Sở Mặc, cô sẽ cố gắng hết sức đền bù cho họ.”

“Tôi có nói.”

“Bây giờ tôi cần cô đền bù.”

Lạc Lan cong ngón tay, vô thức gõ gõ bàn, cười híp mắt nói: “Tôi sẽ đền bù, nhưng đền bù cái gì, đền bù thế nào do tôi quyết định, không do anh quyết định.”

Tử Yến nhìn Lạc Lan.

Lạc Lan nói: “Tôi đã quyết định đền bù cái gì, đền bù thế nào.”

Cô vốn cho rằng Tử Yến sẽ truy hỏi một câu “Là cái gì”, không ngờ Tử Yến hoàn toàn không quan tâm, chỉ hỏi: “Có thể thay đổi không?”

“Không thể.”

“Anh Tiên Lạc Lan!” Tử Yến hổn hển kêu lớn.

Lạc Lan lười nhác ngửa ra sau, tựa vào lưng ghế, hay chân bắt tréo gác lên bàn, “Thư ký Thiệu Dật Tâm, khi cần nhờ người ta thì nên có thái độ đúng với nhờ người ta, thái độ anh thế là thế nào?”

Tử Yến lặng lẽ nhìn Lạc Lan một thoáng, đột nhiên quỳ gối trước mặt Lạc Lan.

Lạc Lan thầm giật mình, cảm xúc phức tạp, trên mặt lại bất động thanh sắc, bình tĩnh như thường, cười nhạo hỏi: “Ô! Anh đang cầu xin tôi sao?”

Hai tay Tử Yến đặt trước đầu gối, lại mạnh mẽ dập đầu với Lạc Lan, “Tôi xin cô cứu Tử San.”

Tả Khâu Bạch triệu tập tất cả tướng quân đến hợp, Tông Ly nhận lời mời dự thính.

Tả Khâu Bạch nói với mọi người chuyện Đế quốc Arx có thể tập kích tinh vực Odin, hy vọng bọn họ đề cao cảnh giác.

Tan họp, Tông Ly một mình nán lại, chất vấn Tả Khâu Bạch: “Tại sao?”

Các tướng quân khác có thể không hỏi nguyên do đã chấp hành mệnh lệnh của Tả Khâu Bạch, nhưng Tông Ly không được. Tuy hắn ta không sở trường chỉ huy chiến tranh, nhưng cũng là người từng học lớp quân sự, hoàn toàn không thể hiểu được ý tưởng Đế quốc Arx bỏ ưu thế, chọn khuyết điểm.

Tả Khâu Bạch vẫn luôn không thích Tông Ly, hai người vẫn luôn quan hệ gay gắt.

Tuy vì Ân Nam Chiêu, Tông Ly và gã ta đứng chung một phe, nhưng bao năm nay quan hệ của bọn họ cũng không hề cải thiện, vẫn mạnh ai nấy làm.

Có điều, bây giờ tình thế cấp bách, Tả Khâu Bạch phải nhẫn nại qua loa với Tông Ly.

“Không phải Anh Tiên Lạc Lan sớm đã nói nguyên nhân sao? Đế quốc Arx muốn hủy diệt Liên bang Odin, thu lại sao Relictus. Chiến tranh đánh lâu vậy rồi, bọn họ đại khái đợi không nổi nữa.”

Tông Ly hỏi: “Sở Mặc đang ở đâu? Tại sao không tham gia hội nghị?”

“Phòng thí nghiệm. Thí nghiệm của cậu ta đang vào phút mấu chốt, nhất thời không thể phân thân, cần chúng ta cực khổ một chút.”

Tông Ly trầm mặc.

Bao năm nay Sở Mặc đắm chìm vào nghiên cứu và thí nghiệm gene quá độ, rất nhiều sự vụ hằng ngày đều là Tử San làm thay, Tử San làm cũng tốt, nhưng một năm trước đột nhiên bại lộ việc Tử San câu kết với Tử Yến, Tử San bị bí mật giam giữ, Sở Mặc lại vẫn làm thí nghiệm, đẩy chính vụ cho hắn ta, quả thực khiến người ta không thể hiểu nổi.

Tả Khâu Bạch an ủi: “Đế quốc Arx từ xa đến đây, chúng ta tác chiến ngay trước cửa nhà, sĩ khí dâng cao, lấy nhàn ứng nhọc, phần thắng vượt quá 80%, cậu không cần quá lo lắng.”

“Trước khi cậu quay về, tôi sẽ ở lại căn cứ quân sự Relictus, làm tốt công tác nghênh chiến.” trong lòng Tông Ly có rất nhiều nghi vấn, nhưng đại cục làm trọng.

Tả Khâu Bạch trịnh trọng nói: “Đợi tôi giải quyết được Lâm Kiên, sẽ quay về Relictus nhanh nhất có thể.”

Nếu Anh Tiên Lạc Lan đã biết vũ khí gene mang tính hủy diệt bọn họ đang nghiên cứu, trận chiến này chắc chắn sẽ dốc hết toàn bộ sức mạnh của Đế quốc Arx thậm chí là cả loài người, chỉ được thắng, không được thua.

Gã ta không lo về Lâm Kiên, nhưng rất lo về người nấp sau lưng Lâm Kiên. Nếu người đó chỉ huy chiến dịch ở tinh vực Odin, phần thắng sẽ không được 80%, gã ta phải nhanh chóng kết thúc chiến dịch của hiệu Bắc thần và hiệu Anh Tiên, rút quân về chi viện tinh vực Odin.

 

————•————•————

 

Vũ trụ mênh mông.

Ngàn sao nhấp nháy, yên lặng tĩnh mịch.

Chiến hạm trùng trùng điệp điệp đã dần tiếp cận tinh vực Odin.

Chiến hạm hiệu Lâm Tạ, phòng chỉ huy.

Một quân nhân nhìn chăm chăm màn hình giám sát xin chỉ thị quan chỉ huy Tiêu Giao: “Có cần giảm tốc độ không? Nếu tiếp tục tiến tới hết tốc lực, rất nhanh Liên bang Odin sẽ phát hiện ra chúng ta.”

Tiểu Giác nhìn bản đồ ba chiều trước mặt, bình tĩnh hạ lệnh: “Toàn thể có mặt, dàn hàng ngang, tiến tới hết tốc lực, chuẩn bị tấn công!”

Hạm đội thay đổi đội hình, hết tốc lực bay vút về tinh vực Odin.

Tiểu Giác đang âm thầm tính toán thời gian trong lòng, chiến hạm tàng hình của Liên bang Odin đột nhiên lộ ra dấu vết, trong chớp mắt nó định chặn đã ra lệnh: “Nã pháo!”

Một tiếng hiệu lệnh, hơn trăm chiếc chiến hạm cùng nhau nã pháo.

Vô số đạn pháo xẹt qua bầu trời, giống như pháo hoa nở rộ, che mờ hết ánh sao lấp lánh khắp trời.

 

Trong thiết bị đầu cuối cá nhân của Sở Mặc truyền tới tiếng chuông báo chói tai.

Tướng quân đóng ở sao Tiểu Song Tử kinh hoảng báo cáo: “Ngoại vi tinh vực Liên bang Odin phát hiện hạm đội của Đế quốc Arx, bọn họ thế tới ồ ạt, phòng tuyến của tinh vực chúng ta gặp phải tấn công mạnh mẽ.”

Sở Mặc ngẩng đầu lên, đẩy đẩy mắt kính thí nghiệm trên sống mũi, hạ lệnh ngắn gọn đanh thép: “Nghênh chiến!”

Nói xong, hắn ta lại cúi đầu tiếp tục làm thí nghiệm, như thể căn bản chưa hề xảy ra chuyện gì.

Sự thong dong trấn tĩnh của Sở Mặc truyền cho tướng quân sao Tiểu Song Tử. Ông ta nghĩ đến tập kích nằm trong dự liệu từ trước, bọn họ họ cũng đã kịp thời chuẩn bị, cả người bình tĩnh lại, hành quân lễ với Sở Mặc, âm vang mạnh mẽ nói: “Rõ!”

 

Chốc lát sau.

Sao Tiểu Song Tử vang lên tiếng cảnh báo địch tập kích chói tai, cùng lúc, căn cứ quân sự Relictus cũng vang lên tiếng cảnh báo địch tập kích.

Từ sao Tiểu Song Tử đến sao Relictus, tất cả binh lính, cho dù đang làm gì, đều nhanh chóng mặc chiến phục, lao tới cương vị của mình.

Mấy chục năm nay, tuy quốc lực Liên bang Odin trên đường xuống dốc, nhưng dù sao cũng là cường quốc quân sự xưng bá các vì sao mấy trăm năm, càng là giờ phút nguy cấp, càng thể hiện thực lực của quân đội được huấn luyện chuyên nghiệp.

Không quá một lúc ngắn ngủi, tất cả nhân viên đã vào vị trí.

Từng chiếc chiến hạm theo chỉ lệnh lao ra tiền tuyến, từng chiếc máy bay chiến đấu dàn trận sẵn sàng, cả tinh vực Odin bước vào trạng thái nghênh chiến.

 

————•————•————

 

Sao Relictus và sao Tiểu Song Tử, một bên là sao hành chính trung ương của Đế quốc Arx, một bên là mấu chốt quân sự của Liên bang Odin, năng lực tác chiến không gian đều rất lớn mạnh.

Phòng tuyến kiên cố trong thiết kế của thiên tài quân sự Du Bắc Thần, lại thêm tàu mẹ vũ trụ liên hành tinh hiệu Bắc Thần, đã có thể hình thành thế chân vạc, hỗ trợ lẫn nhau, bảo vệ cả tinh vực Odin.

Sau đó qua cải tạo của Ân Nam Chiêu, lại hình thành lưới phòng hộ vừa công vừa thủ, kết hợp tĩnh và động lấy sao Tiểu Song Tử và sao Relictus làm chính, tàu mẹ vũ trụ liên hành tinh hiệu Bắc Thần làm phụ. Vừa có thể tác chiến chỉ với sao Tiểu Song Tử và Relictus, cũng có thể cho hiệu Bắc Thần gia nhập, hình thành giáp công trong ứng ngoại hợp.

Hiện tại tàu mẹ vũ trụ liên hành tinh hiệu Bắc Thần vắng mặt, Tông Ly chính là khởi động chiến lược tác chiến ứng cấp do Ân Nam Chiêu quy hoạch, tập trung lực lượng của sao Tiểu Song Tử và sao Relictus, lấy phòng thủ là chính.

Từng chiếc chiến hạm, từng chiếc máy bay chiến đấu, từng quả đạn tự hành liên hành tinh, tạo thành từng tầng từng tầng phòng tuyến, tất cả phòng tuyến đan xen nhau, hình thành mạng lưới khổng lồ, vừa là lá chắn kiên cố lớn mạnh, vừa là máy nghiền uy lực cực lớn, không chỉ có thể ngăn cản tất cả thế lực xâm phạm, còn có thể nghiền chúng thành bột.

 

Tất cả hạm trưởng trên chiến hạm Đế quốc Arx đều cảm thấy sát khí che trời phủ đất.

Chiến hạm của bọn họ giống như con côn trùng nhỏ không biết sống chết xông vào mạng nhện, còn không chỉ là một tấm mạng nhện, bốn phương tám hướng đều là mạng nhện hỏa lực đan xen, thay đổi phương hướng, tiêu diệt bọn họ bất cứ lúc nào.

Bọn họ kinh hồn bạt vía, cuối cùng đã hiểu vì sao mấy trăm năm trước Đế quốc Arx lại nhận thua, dâng sao Relictus cho dị chủng.

Nhưng, quan chỉ huy của bọn họ lại dường như hoàn toàn không cảm nhận được sát ý che trời phủ đất, không chút e sợ, giọng lãnh đạm bình tĩnh giống như một người máy, không chút lên xuống.

Hắn đứng trước bản đồ sao bao quanh 360, mặt không biểu cảm nhìn chiến trường, mệnh lệnh này nối mệnh lệnh kia từ miệng phát ra.

Mỗi mệnh lệnh chẳng qua ngắn gọn vài chữ, lại nắm giữ sinh tử của hàng vạn người trên chiến trường.

“Hiệu Sò Biển, khai hỏa!”

“Hiệu Trường Thanh, rút lui!”

……

Bị trường khí của hắn bao phủ, trong cả phòng chỉ huy, khẩn trương bận rộn, trật tự nề nếp.

Quân nhân ngồi trước bàn làm việc nín thở, hết sức chăm chú nắm bắt, chấp hành từng mệnh lệnh của Tiểu Giác.

Theo từng mệnh lệnh của Tiểu Giác, tất cả hạm trưởng phát hiện, giữa sát ý che trời phủ đất, quan chỉ huy tựa như luôn có thể tìm được một khe hở lướt qua trong nháy mắt quân đội Liên bang Odin phối hợp, chỉ huy bọn họ tấn công.

Chiến hạm của bọn họ khi thì tiến tới, lúc lại thoái lui, vô số máy bay chiến đấu giống như một bầy chim vun vút, nhìn như bay tới bay lui, không chút trình tự, lại luôn có thể tránh khỏi mũi nhọn giữa mạng lưới hỏa lực dày đặc, tận dụng triệt để công kích vào nhược điểm.

 

Lần đầu tiên, quân đội Đế quốc Arx đối mặt quân đội Liên bang Odin, triển hiện lối tấn công dũng mãnh chưa từng có, Liên bang Odin chuyển thàn phòng bị cẩn trọng dè dặt, giống như hai đội quân đột nhiên hoán đổi phong cách tác chiến.

Loài người đã giao chiến với dị chủng gần bảy trăm năm, tuy cũng có rất nhiều chiến dịch thắng lợi, nhưng chưa từng có lần nào đánh sảng khoái hăng say như vậy.

Không chỉ tất cả tướng quân trong phòng chỉ huy tràn đầy kích động, tướng lĩnh trên các chiến hạm khác cũng cảm xúc dâng trào, mỗi lần hạ mệnh lệnh, giọng cũng càng lúc càng vang dội.

Chiến sĩ trên chiến hạm không nhìn thấy toàn bộ chiến cục, không biết rốt cuộc chiến tranh lúc này đã tiến triển thế nào, nhưng từ giọng sếp lại cảm nhận được chiến ý càng lúc càng sục sôi, tất cả chiến sĩ cũng càng chiến càng dũng cảm.

 

————•————•————

 

Sao Homines.

Văn phòng nữ hoàng.

Lạc Lan quan sát giám sát thời gian thực của chiến hạm một lúc, phát hiện khác nghề như cách núi, xem hoàn toàn không hiểu.

Tiểu Giác đeo mặt nạ, không nhìn được biểu cảm của hắn có biến hóa thế nào, ánh mắt vẫn luôn vô cùng bình tĩnh, giống như một người máy không có cảm xúc, muốn nhìn ra tình hình biến hóa chiến tranh từ trên người hắn, căn bản không thể.

Trực tiếp theo dõi chiến trường, cô chỉ có thể nhìn ra chiến hạm biến hóa đội hình tới lui, máy bay chiến đấu bay lên bay xuống, lúc thì tiến tới, lúc lại thoái lui, căn bản không nhìn ra nguyên cớ.

Theo cách nói của tướng quân Lâm Lâu, lượt đánh đầu tiên quyết định hướng đi của chiến dịch, sẽ khai hết hỏa lực. Ít nhất phải liên tục vài ngày, đến khi hạm đội của Đế quốc Arx có thể xé tan tuyến phòng vệ tầng thứ nhất của tinh vực Odin, tiến vào tinh vực Odin.

Đến lúc đó, thế công của đôi bên đều sẽ thả chậm, dần dần biến thành chiến tranh đối kháng.

Muốn thật sự hạ được sao Relictus, ít nhất cần thời gian vài tháng, thậm chí vài năm.

Tướng quân Lâm Lâu biết chiến dịch lần này hết sức quan trọng, không chỉ liên quan đến sinh tử tồn vong của Đế quốc Arx, cũng liên quan đến sinh tử tồn vong của loài người, ông tự hạ thấp địa vị, chủ động xin đi giám thị tiếp viện năng lượng và vật tư, bảo đảm Tiểu Giác không phải lo nghĩ hậu phương, muốn đánh thế nào thì đánh thế ấy.

 

Lạc Lan tắt màn hình, cảm thấy mình vẫn là đừng lãng phí thời gian, trực tiếp xem chiến báo là được.

Cô ngồi trước bàn làm việc, bắt đầu xử lý công việc thường ngày.

Đột nhiên, Tử Yến xông vào không thèm gõ cửa.

Lạc Lan hứng thú nhìn gã, không nghĩ ra có chuyện gì lại khiến gã thất thố như vậy.

Tử Yến đi đến trước mặt cô, nghiêm túc nói: “Lần trước cô nói, nếu có người có thể thành công lấy được tư liệu thí nghiệm từ chỗ Sở Mặc, cô sẽ cố gắng hết sức đền bù cho họ.”

“Tôi có nói.”

“Bây giờ tôi cần cô đền bù.”

Lạc Lan cong ngón tay, vô thức gõ gõ bàn, cười híp mắt nói: “Tôi sẽ đền bù, nhưng đền bù cái gì, đền bù thế nào do tôi quyết định, không do anh quyết định.”

Tử Yến nhìn Lạc Lan.

Lạc Lan nói: “Tôi đã quyết định đền bù cái gì, đền bù thế nào.”

Cô vốn cho rằng Tử Yến sẽ truy hỏi một câu “Là cái gì”, không ngờ Tử Yến hoàn toàn không quan tâm, chỉ hỏi: “Có thể thay đổi không?”

“Không thể.”

“Anh Tiên Lạc Lan!” Tử Yến hổn hển kêu lớn.

Lạc Lan lười nhác ngửa ra sau, tựa vào lưng ghế, hay chân bắt tréo gác lên bàn, “Thư ký Thiệu Dật Tâm, khi cần nhờ người ta thì nên có thái độ đúng với nhờ người ta, thái độ anh thế là thế nào?”

Tử Yến lặng lẽ nhìn Lạc Lan một thoáng, đột nhiên quỳ gối trước mặt Lạc Lan.

Lạc Lan thầm giật mình, cảm xúc phức tạp, trên mặt lại bất động thanh sắc, bình tĩnh như thường, cười nhạo hỏi: “Ô! Anh đang cầu xin tôi sao?”

Hai tay Tử Yến đặt trước đầu gối, lại mạnh mẽ dập đầu với Lạc Lan, “Tôi xin cô cứu Tử San.”


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY

Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn.

♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY

- Advertisement -
Ca chiêu nghi
"Wherever she was, there was Eden" - Mark Twain, The Diary of Adam and Eve.

Bài viết liên quan

Bình luận

LEAVE A REPLY


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn. ♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY
error: VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)
VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)