Ký ức phiêu tán ngân hà – Chương 284

- Advertisement -

Chương 284

Dịch: Hoả Dực Phi Phi

Mười một ngày sau.

Quan chỉ huy Tiêu Giao dẫn hạm đội Đế quốc Arx công phá lưới phòng vệ không gian tầng thứ nhất của Liên bang Odin, tiến vào tinh vực Odin.

Mười tháng sau.

Quan chỉ huy Tiêu Giao dẫn hạm đội Đế quốc Arx, vừa tiến vừa thủ, lần lượt đột phá, tiếp cận sao Tiểu Song Tử.

Tuy thế cục chiến tranh trước mắt có lợi cho Đế quốc Arx, nhưng mọi người đều biết sao Tiểu Song Tử là mấu chốt quân sự của Liên bang Odin.

Nếu có thể công phá sao Tiểu Song Tử, Đế quốc Arx sẽ có thể lấy sao Tiểu Song Tử làm cứ điểm, xây dựng căn cứ quân sự, thực tế chiếm lĩnh Liên bang Odin.

Lúc đó, Đế quốc Arx công chiếm sao Relictus chỉ là vấn đề thời gian sớm hay muộn.

Chuyện liên quan đến sống chết của Liên bang Odin, quân đội Liên bang Odin nhất định sẽ không tiếc sinh mạng, hăng hái phản kháng.

 

————•————•————

 

Trước đêm đại chiến.

Tiểu Giác nằm trên giường, muốn nghỉ ngơi, lại chậm chạp chưa thể vào giấc.

Lúc này hắn không chỉ là hạm trưởng hiệu Lâm Tạ, còn là quan chỉ huy chiến dịch lần này, ở trong khoang phòng tốt nhất trên hiệu Lâm Tạ.

Phòng ngủ tuy vẫn không rộng rãi, giường lại lớn hơn một chút, có thể cho hai người nằm. Đối diện giường là một cửa sổ ngắm cảnh, nằm trên giường sẽ có thể nhìn thấy trời sao lấp lánh bên ngoài.

Hắn trở mình.

Não bộ không nghe kiểm soát hiện ra hình ảnh hắn và Lạc Lan ôm hôn nhau trên chiếc giường chật chội.

Hắn lại trở mình.

Hình ảnh xua không tan, từng chút từng chút chi tiết thân mật đều lần lượt hiện ra.

Tiểu Giác ngồi bật dậy.

 

Hắn đi vào phòng tắm xối nước lạnh, vừa lau tóc, vừa đi đến trước tủ bảo quản, mở cửa tủ, tiện tay lấy chai thức uống, vặn mở nắp chai.

Mới vào miệng đã cảm thấy không ổn, hắn vội vàng nhổ ra, giơ chai lên nhìn kỹ.

Trên chai màu vàng táo chua không có đánh dấu, chỉ vẽ một chiếc gối ngọc thạch chỉ có thể nhìn thấy trong bảo tàng, đáy chai đóng một con dấu cổ kính, trong đó viết “Nhất Chẩm Hoàng Lương”.

Tiểu Giác nhớ ra gì đó, mở màn hình máy tính, tra menu đồ uống.

Thức uống dành riêng cho thể năng cấp 3A là Triêu Nhan Tịch Nhan, rượu là Nhất Chẩm Hoàng Lương.

Thức uống dành riêng cho thể năng cấp 4A là Tịch Nhan Triêu Nhan, rượu là Giấc Mộng Nam Kha.

Tiểu Giác mở tủ bảo quản, lấy ra một chai rượu.

Trên thân chai màu xanh vẽ một cây hòe xanh um tươi tốt, đáy chai có một con dấu cổ kính, bên trong viết “Giấc Mộng Nam Kha”.

Nhất Chẩm Hoàng Lương, Giấc Mộng Nam Kha.

Tiểu Giác không biết là ý gì, nhưng không phải gối đầu chính là mộng, đại khái ngụ ý có thể khiến tâm tình người ta thả lỏng, thần kinh tê liệt, nằm mơ đẹp sao.

Trong tủ bảo quản còn có hai hộp thức uống màu lam, một cái bên trên in hình mặt trời, viết là Triêu Nhan Tịch Nhan, một cái bên trên in vầng trăng khuyết, viết Tịch Nhan Triêu Nhan.

 

Tuy những thức uống chức năng và rượu này vẫn luôn được cung cấp trên chiến trường, nhưng thể năng cấp 3A và thể năng cấp 4A đều quá chói mắt, Tiểu Giác không muốn thu hút chú ý, cũng chưa từng mua, vẫn luôn uống thức uống và rượu của thể năng cấp A.

Hắn hỏi máy tính: “Thức uống và rượu trong tủ bảo quản từ đâu ra?”

Máy tính trả lời: “Căn cứ ghi chép, từ văn phòng nữ hoàng bệ hạ gửi đến, là quà tặng riêng của nữ hoàng bệ hạ, quà tặng mỗi nơi mỗi khác, nhưng hạm trưởng nào cũng có.”

Tiểu Giác nhìn thức uống và rượu đặt chỉnh chỉnh tề tề trong tủ bảo quản.

Nếu là quà tặng riêng của nữ hoàng, trên quân hạm sẽ không có ghi chép. Xem ra Lạc Lan đã chú ý đến hắn chưa từng mua thức uống và rượu mới, mượn cớ tặng quà thăm hỏi các hạm trưởng, tặng cho hắn một thùng thức uống và rượu tùy ý lấy dùng.

Hắn uống một hơi hết một chai Nhất Chẩm Hoàng Lương, lại lấy một chai Giấc Mộng Nam Kha, ngồi bên giường, vừa chầm chậm vặn nắp, vừa nhìn ra trời sao ngoài cửa sổ.

Vì chiến hạm neo ở khu giao chiến, thỉnh thoảng mảnh vỡ đạn pháo mang theo lửa rơi xuống ngang cửa sổ, giống như một giấc mơ màu sắc lạ lùng.

Uống hết một chai Giấc Mộng Nam Kha, Tiểu Giác nằm ngang trên giường, chìm vào cảnh mộng.

Trong mơ có gió xuân phất qua mặt, hoa hồng nở rộ; có dựa dẫm ôn tồn, kề cận thì thầm; có vui vẻ miên man, cũng có bi thương vô tận. Hắn rất muốn nhìn rõ người bên cạnh rốt cuộc là ai, gương mặt đó lại như gần như xa, luôn không nhìn rõ được.

 

————•————•————

 

Sao Homines.

Cung Trường An.

Lạc Lan đứng trên Chúng Diệu Môn, dõi về nơi xa, đầu mày nheo lại, dường như đang suy tư điều gì.

Huyền chi hựu huyền, chúng diệu chi môn.

Diệp Giới từng đứng tại đây ngắm nhìn phong cảnh vô số lần, có phải cũng như cô hôm nay suy tư về tương lai giữa dị chủng và loài người?

Diệp Giới từng là loài người gene thuần túy nhất, sau đó lại mang gene dị chủng, đứng trên đỉnh cao Đế quốc. Quan điểm của anh ấy là kiên trì bền bỉ, hay là âm thầm thay đổi?

“Anh là… dị chủng.”

Tiếng Diệp Giới vang vọng bên tai.

Lạc Lan không nhịn được nhắm mặt lại, cẩn thận tìm kiếm âm thanh của anh ấy.

Đây vốn nên là một câu nói tràn ngập đau khổ và oán hận, nhưng, Lạc Lan chỉ cảm nhận được sự thư thái.

“Anh chính là anh!”

Đầu mày Lạc Lan dần dần giãn ra.

Ban đầu, Diệp Giới chắc chắn đã từng đau khổ vì gene mình thay đổi, thậm chí từng tự mình chán ghét mà chất vấn bản thân “Mình rốt cuộc là ai”, nhưng trong mấy mươi năm tháng, Diệp Giới đã điềm nhiên tiếp nhận gene dị chủng trong cơ thể mình.

Anh ấy chính là anh ấy, Anh Tiên Diệp Giới!

 

Đột nhiên, thiết bị đầu cuối cá nhân vang lên tiếng tin nhắn đến.

Lạc Lan mở mắt ra kiểm tra, là thông tin thống kê hàng hóa máy tính tự động gửi đến.

Hoàng Lương: -1, Nam Kha: -1.

Lạc Lan nhịn không được cười lắc đầu: Ngốc thật! Thế mà bây giờ mới phát hiện!

Có điều, tại sao Tiểu Giác đột nhiên cần uống rượu say?

Nếu không phải cơ thể quá mệt mỏi, thì là não bộ quá căng thẳng, xem ra hắn cũng không trấn định như vẻ bề ngoài.

 

Lạc Lan nhìn thông tin máy tính tự động gửi đến một lúc, quyết định.

Cô gửi tin nhắn cho Emir: “Về tên của bệnh viện và viện nghiên cứu, cứ dùng tên ‘Anh Tiên Diệp Giới’ để đặt. Ngoài ra. Tôi đã có ứng viên thích hợp để đảm nhiệm chức viện trưởng bệnh viện gene và viện trưởng viện nghiên cứu gene.”

Emir gửi đến một chuỗi icon mừng rỡ, cuối cùng còn gửi một tin nhắn âm thanh ngọt ngào: “Nữ hoàng bệ hạ anh minh thần võ, tôi yêu cô nhất!”

Lạc Lan mặc kệ bà ta.

Cô đi đến bên kính viễn vọng, chạm chạm bàn điều khiển, chậm rãi vô mục đích nhìn ngó xung quanh.

Giữa cây xanh thấp thoáng, nhà của cô và Diệp Giới lặng lẽ đứng đó, hoa bìm biếc trên ban công nở bừng bừng khí thế, giống như một bức tranh màu nước màu sắc rực rỡ.

Chuyển ống kính theo chiều kim đồng hồ, lại nhìn ra xa, là nhà của Lâm Kiên.

Công chúa Thiệu Gia đang uống trà chiều trong vườn hoa cùng mẹ Lâm Kiên, không biết công chúa Thiệu Gia nói gì, mẹ Lâm Kiên cười đến ngả người ra sau, hai tay khoa trương khua khoắn.

Lạc Lan lập tức bấm bàn điều khiển, chụp lại hình ảnh này, gửi cho Lâm Kiên. Hy vọng anh ta sau khi sức đầu mẻ trán ứng phó Tả Khâu Bạch có thể vui vẻ một chút.

 

Một lúc sau.

Lâm Kiên trả lời: “Cảm ơn.”

“Đừng chỉ mở miệng nói cảm ơn, tôi cần hành động báo đáp thực tế.”

“Tôi đã đang cúc cung tận tụy vì bệ hạ rồi.”

“Xem ra Tả Khâu Bạch không dễ ứng phó.”

“Tiêu Giao ở chiến dịch tinh vực Odin vô cùng thuận lợi, hơn tám tháng đã đẩy chiến tuyến đến ngoài không gian sao Tiểu Song Tử, Tả Khâu Bạch lúc này giống như phát điên, muốn giải quyết tôi nhanh nhất có thể sau đó rút về tinh vực Odin.”

“Tôi có thể làm gì cho anh?”

“Người đã làm cho tôi rất nhiều rồi. Đừng lo lắng, tôi sẽ không để Tả Khâu Bạch rời đi.”

Lạc Lan ngẫm nghĩ, nói: “Tôi muốn bảo Tiểu Giác gia tăng tốc độ tấn công.” thời gian càng lâu, Tả Khâu Bạch sẽ càng điên cuồng, cô sợ Lâm Kiên đánh không nổi.

“Bệ hạ tôn kính, Tiêu Giao đã rất nhanh rồi! Đó là Liên bang Odin cường quốc quân sự hạng nhất, không phải miếng đậu phụ mặc người ta cắt xẻ! Chiến dịch sao Tiểu Song Tử rất khó đánh, người đừng tăng thêm áp lực với anh ta!”

Lạc Lan nghĩ đến việc Tiểu Giác uống Hoàng Lương và Nam Kha, không nói gì nữa.

Lâm Kiên biết Lạc Lan không hiểu quân sự, tỉ mỉ giải thích: “Hơn hai trăm năm nay, sao Tiểu Song Tử trước là do Thần Viên quản hạt, sau là Ân Nam Chiêu quản hạt, sau nữa là Thần Sa quản hạt, ba người đàn ông này ai nấy đều là nhà quân sự ưu tú nhất. Phòng vệ trên sao Tiểu Song Tử là bọn họ tự tay thiết kế giám sát xây dựng, binh lính là do bọn họ tự tay huấn luyện, cho dù bọn họ đã không còn, nhưng phòng vệ vẫn còn đó, quân đội vẫn còn đó, trận chiến này là một trận ác liệt!”

Lâm Kiên nhất thời hồ đồ, bô lô ba la nói hết, mới nhận ra có lẽ Lạc Lan không quen Thần Viên, nhưng hẳn có hiểu biết về Ân Nam Chiêu, càng từng là vợ chồng giả mười năm với Thần Sa, không thể không biết tí gì về sao Tiểu Song Tử.

Anh ta ngượng ngùng nói: “À… tôi còn công việc phải xử lý, nếu bệ hạ có thời gian thì xem thử chiến dịch sao Tiểu Song Tử đi!”

Ánh mắt Lạc Lan dõi ra xa, ngắm nhìn cuối chân trời.

 

————•————•————

 

Vũ trụ vô ngần, ánh sao lấp lánh.

Hạm đội Đế quốc Arx trùng trùng điệp điệp sục sôi ý chí, dàn trận sẵn sàng, đã chuẩn bị tấn công xong, chỉ đợi quan chỉ huy hạ lệnh một tiếng, ngàn quân sẽ đồng loạt xuất phát.

Chiến hạm hiệu Lâm Tạ.

Quan chỉ huy Tiêu Giao đứng chính giữa bản đồ sao tác chiến ba chiều 360 độ, ánh mắt nhìn kỹ một vòng, cuối cùng cố định tại sao Tiểu Song Tử.

Khi ngôi sao màu vàng rơi vào trong mắt, ánh mắt hắn dường như hơi gợn sóng, chớp mắt lại phẳng lặng như cũ, không chút do dự hạ lệnh: “Tấn công!”

Tất cả chiến hạm toàn lực khai hỏa, phát động tấn công vào sao Tiểu Song Tử.

Đế quốc Arx và Liên bang Odin triển khai kịch chiến chính diện, lấy cứng chọi cứng.

Phòng vệ của sao Tiểu Song Tử hết sức kiên cố, khiến các quân nhân Đế quốc Arx cảm thấy một bức tường đồng vách sắt vô hình vắt ngang trước mặt, không cẩn thận sẽ đâm vào tan xương nát thịt.

Nhưng, quan chỉ huy lại luôn có thể đoán được ý đồ của địch, tựa như luôn luôn có thể nhìn thấu biến hóa phòng ngự của Đế quốc Arx, phát ra mệnh lệnh trước một bước, luôn luôn áp chế được Liên bang Odin.

Quân nhân Đế quốc Arx càng lúc càng hưng phấn, càng đánh sĩ khí càng tăng vọt.

 

Giữa tấn công mãnh liệt liên tục không ngớt, tường phòng ngự của sao Tiểu Song Tử dần dần bị xé ra một khe hở.

Quan chỉ huy không cho Liên bang Odin cơ hội tu bổ khe hở, chỉ huy chiến hạm theo vào.

Dưới sự yểm hộ của vài chiếc chiến hạm, mấy ngàn chiếc máy bay chiến đấu xuyên qua khe hở, vào được sao Tiểu Song Tử, thế như sét đánh không kịp bịt tai bắn phá hệ thống đạn tự hành phòng ngự trên mặt đất sao Tiểu Song Tử.

Tường phòng ngự của sao Tiểu Song Tử từ một khe hở biến thành một lỗ hổng lớn.

Ba chiếc chiến hạm Đế quốc Arx nhận được mệnh lệnh của quan chỉ huy, lập tức phát động đột kích, hết tốc lực lao vào lỗ hổng.

Liên bang Odin nhận ra tuyệt đối không thể đế chiến hạm của Đế quốc Arx thông qua, vô số chiếc máy bay chiến đấu dưới sự yểm trợ của chiến hạm phát động tấn công về phía chiến hạm Đế quốc Arx, muốn lấp lại lỗ hổng.”

 

Thắng bại ngay lúc này.

Tim mọi người đều treo lên tới cổ họng.

Tiểu Giác lại vẫn là mặt nạ không chút biến hóa cảm xúc, ánh mắt bình tĩnh đến lạnh nhạt.

Từng mệnh lệnh dùng giọng nói không lên không xuống phát ra, tất cả quân nhân Đế quốc Arx lại cảm thấy yên tâm đến kỳ lạ.

Như thể người đàn ông đứng giữa bản đồ sao ấy đã biến thành chiến thần bất khả chiến bại, trăm trận trăm thắng trong truyền thuyết. Ý chí của hắn chính là kết quả của chiến tranh! Hắn chính là chiến tranh!

Mười một ngày sau.

Quan chỉ huy Tiêu Giao dẫn hạm đội Đế quốc Arx công phá lưới phòng vệ không gian tầng thứ nhất của Liên bang Odin, tiến vào tinh vực Odin.

Mười tháng sau.

Quan chỉ huy Tiêu Giao dẫn hạm đội Đế quốc Arx, vừa tiến vừa thủ, lần lượt đột phá, tiếp cận sao Tiểu Song Tử.

Tuy thế cục chiến tranh trước mắt có lợi cho Đế quốc Arx, nhưng mọi người đều biết sao Tiểu Song Tử là mấu chốt quân sự của Liên bang Odin.

Nếu có thể công phá sao Tiểu Song Tử, Đế quốc Arx sẽ có thể lấy sao Tiểu Song Tử làm cứ điểm, xây dựng căn cứ quân sự, thực tế chiếm lĩnh Liên bang Odin.

Lúc đó, Đế quốc Arx công chiếm sao Relictus chỉ là vấn đề thời gian sớm hay muộn.

Chuyện liên quan đến sống chết của Liên bang Odin, quân đội Liên bang Odin nhất định sẽ không tiếc sinh mạng, hăng hái phản kháng.

 

————•————•————

 

Trước đêm đại chiến.

Tiểu Giác nằm trên giường, muốn nghỉ ngơi, lại chậm chạp chưa thể vào giấc.

Lúc này hắn không chỉ là hạm trưởng hiệu Lâm Tạ, còn là quan chỉ huy chiến dịch lần này, ở trong khoang phòng tốt nhất trên hiệu Lâm Tạ.

Phòng ngủ tuy vẫn không rộng rãi, giường lại lớn hơn một chút, có thể cho hai người nằm. Đối diện giường là một cửa sổ ngắm cảnh, nằm trên giường sẽ có thể nhìn thấy trời sao lấp lánh bên ngoài.

Hắn trở mình.

Não bộ không nghe kiểm soát hiện ra hình ảnh hắn và Lạc Lan ôm hôn nhau trên chiếc giường chật chội.

Hắn lại trở mình.

Hình ảnh xua không tan, từng chút từng chút chi tiết thân mật đều lần lượt hiện ra.

Tiểu Giác ngồi bật dậy.

 

Hắn đi vào phòng tắm xối nước lạnh, vừa lau tóc, vừa đi đến trước tủ bảo quản, mở cửa tủ, tiện tay lấy chai thức uống, vặn mở nắp chai.

Mới vào miệng đã cảm thấy không ổn, hắn vội vàng nhổ ra, giơ chai lên nhìn kỹ.

Trên chai màu vàng táo chua không có đánh dấu, chỉ vẽ một chiếc gối ngọc thạch chỉ có thể nhìn thấy trong bảo tàng, đáy chai đóng một con dấu cổ kính, trong đó viết “Nhất Chẩm Hoàng Lương”.

Tiểu Giác nhớ ra gì đó, mở màn hình máy tính, tra menu đồ uống.

Thức uống dành riêng cho thể năng cấp 3A là Triêu Nhan Tịch Nhan, rượu là Nhất Chẩm Hoàng Lương.

Thức uống dành riêng cho thể năng cấp 4A là Tịch Nhan Triêu Nhan, rượu là Giấc Mộng Nam Kha.

Tiểu Giác mở tủ bảo quản, lấy ra một chai rượu.

Trên thân chai màu xanh vẽ một cây hòe xanh um tươi tốt, đáy chai có một con dấu cổ kính, bên trong viết “Giấc Mộng Nam Kha”.

Nhất Chẩm Hoàng Lương, Giấc Mộng Nam Kha.

Tiểu Giác không biết là ý gì, nhưng không phải gối đầu chính là mộng, đại khái ngụ ý có thể khiến tâm tình người ta thả lỏng, thần kinh tê liệt, nằm mơ đẹp sao.

Trong tủ bảo quản còn có hai hộp thức uống màu lam, một cái bên trên in hình mặt trời, viết là Triêu Nhan Tịch Nhan, một cái bên trên in vầng trăng khuyết, viết Tịch Nhan Triêu Nhan.

 

Tuy những thức uống chức năng và rượu này vẫn luôn được cung cấp trên chiến trường, nhưng thể năng cấp 3A và thể năng cấp 4A đều quá chói mắt, Tiểu Giác không muốn thu hút chú ý, cũng chưa từng mua, vẫn luôn uống thức uống và rượu của thể năng cấp A.

Hắn hỏi máy tính: “Thức uống và rượu trong tủ bảo quản từ đâu ra?”

Máy tính trả lời: “Căn cứ ghi chép, từ văn phòng nữ hoàng bệ hạ gửi đến, là quà tặng riêng của nữ hoàng bệ hạ, quà tặng mỗi nơi mỗi khác, nhưng hạm trưởng nào cũng có.”

Tiểu Giác nhìn thức uống và rượu đặt chỉnh chỉnh tề tề trong tủ bảo quản.

Nếu là quà tặng riêng của nữ hoàng, trên quân hạm sẽ không có ghi chép. Xem ra Lạc Lan đã chú ý đến hắn chưa từng mua thức uống và rượu mới, mượn cớ tặng quà thăm hỏi các hạm trưởng, tặng cho hắn một thùng thức uống và rượu tùy ý lấy dùng.

Hắn uống một hơi hết một chai Nhất Chẩm Hoàng Lương, lại lấy một chai Giấc Mộng Nam Kha, ngồi bên giường, vừa chầm chậm vặn nắp, vừa nhìn ra trời sao ngoài cửa sổ.

Vì chiến hạm neo ở khu giao chiến, thỉnh thoảng mảnh vỡ đạn pháo mang theo lửa rơi xuống ngang cửa sổ, giống như một giấc mơ màu sắc lạ lùng.

Uống hết một chai Giấc Mộng Nam Kha, Tiểu Giác nằm ngang trên giường, chìm vào cảnh mộng.

Trong mơ có gió xuân phất qua mặt, hoa hồng nở rộ; có dựa dẫm ôn tồn, kề cận thì thầm; có vui vẻ miên man, cũng có bi thương vô tận. Hắn rất muốn nhìn rõ người bên cạnh rốt cuộc là ai, gương mặt đó lại như gần như xa, luôn không nhìn rõ được.

 

————•————•————

 

Sao Homines.

Cung Trường An.

Lạc Lan đứng trên Chúng Diệu Môn, dõi về nơi xa, đầu mày nheo lại, dường như đang suy tư điều gì.

Huyền chi hựu huyền, chúng diệu chi môn.

Diệp Giới từng đứng tại đây ngắm nhìn phong cảnh vô số lần, có phải cũng như cô hôm nay suy tư về tương lai giữa dị chủng và loài người?

Diệp Giới từng là loài người gene thuần túy nhất, sau đó lại mang gene dị chủng, đứng trên đỉnh cao Đế quốc. Quan điểm của anh ấy là kiên trì bền bỉ, hay là âm thầm thay đổi?

“Anh là… dị chủng.”

Tiếng Diệp Giới vang vọng bên tai.

Lạc Lan không nhịn được nhắm mặt lại, cẩn thận tìm kiếm âm thanh của anh ấy.

Đây vốn nên là một câu nói tràn ngập đau khổ và oán hận, nhưng, Lạc Lan chỉ cảm nhận được sự thư thái.

“Anh chính là anh!”

Đầu mày Lạc Lan dần dần giãn ra.

Ban đầu, Diệp Giới chắc chắn đã từng đau khổ vì gene mình thay đổi, thậm chí từng tự mình chán ghét mà chất vấn bản thân “Mình rốt cuộc là ai”, nhưng trong mấy mươi năm tháng, Diệp Giới đã điềm nhiên tiếp nhận gene dị chủng trong cơ thể mình.

Anh ấy chính là anh ấy, Anh Tiên Diệp Giới!

 

Đột nhiên, thiết bị đầu cuối cá nhân vang lên tiếng tin nhắn đến.

Lạc Lan mở mắt ra kiểm tra, là thông tin thống kê hàng hóa máy tính tự động gửi đến.

Hoàng Lương: -1, Nam Kha: -1.

Lạc Lan nhịn không được cười lắc đầu: Ngốc thật! Thế mà bây giờ mới phát hiện!

Có điều, tại sao Tiểu Giác đột nhiên cần uống rượu say?

Nếu không phải cơ thể quá mệt mỏi, thì là não bộ quá căng thẳng, xem ra hắn cũng không trấn định như vẻ bề ngoài.

 

Lạc Lan nhìn thông tin máy tính tự động gửi đến một lúc, quyết định.

Cô gửi tin nhắn cho Emir: “Về tên của bệnh viện và viện nghiên cứu, cứ dùng tên ‘Anh Tiên Diệp Giới’ để đặt. Ngoài ra. Tôi đã có ứng viên thích hợp để đảm nhiệm chức viện trưởng bệnh viện gene và viện trưởng viện nghiên cứu gene.”

Emir gửi đến một chuỗi icon mừng rỡ, cuối cùng còn gửi một tin nhắn âm thanh ngọt ngào: “Nữ hoàng bệ hạ anh minh thần võ, tôi yêu cô nhất!”

Lạc Lan mặc kệ bà ta.

Cô đi đến bên kính viễn vọng, chạm chạm bàn điều khiển, chậm rãi vô mục đích nhìn ngó xung quanh.

Giữa cây xanh thấp thoáng, nhà của cô và Diệp Giới lặng lẽ đứng đó, hoa bìm biếc trên ban công nở bừng bừng khí thế, giống như một bức tranh màu nước màu sắc rực rỡ.

Chuyển ống kính theo chiều kim đồng hồ, lại nhìn ra xa, là nhà của Lâm Kiên.

Công chúa Thiệu Gia đang uống trà chiều trong vườn hoa cùng mẹ Lâm Kiên, không biết công chúa Thiệu Gia nói gì, mẹ Lâm Kiên cười đến ngả người ra sau, hai tay khoa trương khua khoắn.

Lạc Lan lập tức bấm bàn điều khiển, chụp lại hình ảnh này, gửi cho Lâm Kiên. Hy vọng anh ta sau khi sức đầu mẻ trán ứng phó Tả Khâu Bạch có thể vui vẻ một chút.

 

Một lúc sau.

Lâm Kiên trả lời: “Cảm ơn.”

“Đừng chỉ mở miệng nói cảm ơn, tôi cần hành động báo đáp thực tế.”

“Tôi đã đang cúc cung tận tụy vì bệ hạ rồi.”

“Xem ra Tả Khâu Bạch không dễ ứng phó.”

“Tiêu Giao ở chiến dịch tinh vực Odin vô cùng thuận lợi, hơn tám tháng đã đẩy chiến tuyến đến ngoài không gian sao Tiểu Song Tử, Tả Khâu Bạch lúc này giống như phát điên, muốn giải quyết tôi nhanh nhất có thể sau đó rút về tinh vực Odin.”

“Tôi có thể làm gì cho anh?”

“Người đã làm cho tôi rất nhiều rồi. Đừng lo lắng, tôi sẽ không để Tả Khâu Bạch rời đi.”

Lạc Lan ngẫm nghĩ, nói: “Tôi muốn bảo Tiểu Giác gia tăng tốc độ tấn công.” thời gian càng lâu, Tả Khâu Bạch sẽ càng điên cuồng, cô sợ Lâm Kiên đánh không nổi.

“Bệ hạ tôn kính, Tiêu Giao đã rất nhanh rồi! Đó là Liên bang Odin cường quốc quân sự hạng nhất, không phải miếng đậu phụ mặc người ta cắt xẻ! Chiến dịch sao Tiểu Song Tử rất khó đánh, người đừng tăng thêm áp lực với anh ta!”

Lạc Lan nghĩ đến việc Tiểu Giác uống Hoàng Lương và Nam Kha, không nói gì nữa.

Lâm Kiên biết Lạc Lan không hiểu quân sự, tỉ mỉ giải thích: “Hơn hai trăm năm nay, sao Tiểu Song Tử trước là do Thần Viên quản hạt, sau là Ân Nam Chiêu quản hạt, sau nữa là Thần Sa quản hạt, ba người đàn ông này ai nấy đều là nhà quân sự ưu tú nhất. Phòng vệ trên sao Tiểu Song Tử là bọn họ tự tay thiết kế giám sát xây dựng, binh lính là do bọn họ tự tay huấn luyện, cho dù bọn họ đã không còn, nhưng phòng vệ vẫn còn đó, quân đội vẫn còn đó, trận chiến này là một trận ác liệt!”

Lâm Kiên nhất thời hồ đồ, bô lô ba la nói hết, mới nhận ra có lẽ Lạc Lan không quen Thần Viên, nhưng hẳn có hiểu biết về Ân Nam Chiêu, càng từng là vợ chồng giả mười năm với Thần Sa, không thể không biết tí gì về sao Tiểu Song Tử.

Anh ta ngượng ngùng nói: “À… tôi còn công việc phải xử lý, nếu bệ hạ có thời gian thì xem thử chiến dịch sao Tiểu Song Tử đi!”

Ánh mắt Lạc Lan dõi ra xa, ngắm nhìn cuối chân trời.

 

————•————•————

 

Vũ trụ vô ngần, ánh sao lấp lánh.

Hạm đội Đế quốc Arx trùng trùng điệp điệp sục sôi ý chí, dàn trận sẵn sàng, đã chuẩn bị tấn công xong, chỉ đợi quan chỉ huy hạ lệnh một tiếng, ngàn quân sẽ đồng loạt xuất phát.

Chiến hạm hiệu Lâm Tạ.

Quan chỉ huy Tiêu Giao đứng chính giữa bản đồ sao tác chiến ba chiều 360 độ, ánh mắt nhìn kỹ một vòng, cuối cùng cố định tại sao Tiểu Song Tử.

Khi ngôi sao màu vàng rơi vào trong mắt, ánh mắt hắn dường như hơi gợn sóng, chớp mắt lại phẳng lặng như cũ, không chút do dự hạ lệnh: “Tấn công!”

Tất cả chiến hạm toàn lực khai hỏa, phát động tấn công vào sao Tiểu Song Tử.

Đế quốc Arx và Liên bang Odin triển khai kịch chiến chính diện, lấy cứng chọi cứng.

Phòng vệ của sao Tiểu Song Tử hết sức kiên cố, khiến các quân nhân Đế quốc Arx cảm thấy một bức tường đồng vách sắt vô hình vắt ngang trước mặt, không cẩn thận sẽ đâm vào tan xương nát thịt.

Nhưng, quan chỉ huy lại luôn có thể đoán được ý đồ của địch, tựa như luôn luôn có thể nhìn thấu biến hóa phòng ngự của Đế quốc Arx, phát ra mệnh lệnh trước một bước, luôn luôn áp chế được Liên bang Odin.

Quân nhân Đế quốc Arx càng lúc càng hưng phấn, càng đánh sĩ khí càng tăng vọt.

 

Giữa tấn công mãnh liệt liên tục không ngớt, tường phòng ngự của sao Tiểu Song Tử dần dần bị xé ra một khe hở.

Quan chỉ huy không cho Liên bang Odin cơ hội tu bổ khe hở, chỉ huy chiến hạm theo vào.

Dưới sự yểm hộ của vài chiếc chiến hạm, mấy ngàn chiếc máy bay chiến đấu xuyên qua khe hở, vào được sao Tiểu Song Tử, thế như sét đánh không kịp bịt tai bắn phá hệ thống đạn tự hành phòng ngự trên mặt đất sao Tiểu Song Tử.

Tường phòng ngự của sao Tiểu Song Tử từ một khe hở biến thành một lỗ hổng lớn.

Ba chiếc chiến hạm Đế quốc Arx nhận được mệnh lệnh của quan chỉ huy, lập tức phát động đột kích, hết tốc lực lao vào lỗ hổng.

Liên bang Odin nhận ra tuyệt đối không thể đế chiến hạm của Đế quốc Arx thông qua, vô số chiếc máy bay chiến đấu dưới sự yểm trợ của chiến hạm phát động tấn công về phía chiến hạm Đế quốc Arx, muốn lấp lại lỗ hổng.”

 

Thắng bại ngay lúc này.

Tim mọi người đều treo lên tới cổ họng.

Tiểu Giác lại vẫn là mặt nạ không chút biến hóa cảm xúc, ánh mắt bình tĩnh đến lạnh nhạt.

Từng mệnh lệnh dùng giọng nói không lên không xuống phát ra, tất cả quân nhân Đế quốc Arx lại cảm thấy yên tâm đến kỳ lạ.

Như thể người đàn ông đứng giữa bản đồ sao ấy đã biến thành chiến thần bất khả chiến bại, trăm trận trăm thắng trong truyền thuyết. Ý chí của hắn chính là kết quả của chiến tranh! Hắn chính là chiến tranh!


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY

Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn.

♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY

- Advertisement -
Ca chiêu nghi
"Wherever she was, there was Eden" - Mark Twain, The Diary of Adam and Eve.

Bài viết liên quan

Bình luận

  1. Khi Thần Sa thức tỉnh phát hiện quê hương mk từng dốc sức bảo ren nay đã bị chính tay mk hủy hoại liệu anh ấy có tha thứ cho mk, mk nghĩ là ko vì lạc lan cx từng là lạc tầm nhưng khi chị ấy nhớ lại thì chỉ thấy hối hận và day dứt chứ ko thừa hưởng bất kỳ tình cảm nào của Lạc Tầm

LEAVE A REPLY


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn. ♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY
error: VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)
VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)