Ký ức phiêu tán ngân hà – Chương 285

- Advertisement -

Chương 285

Dịch: Hoả Dực Phi Phi

Ba chiếc chiến hạm Đế quốc Arx quyết đấu chính diện với vô số chiến hạm của Liên bang Odin.

Vô số máy bay chiến đấu vun vút vòng quanh, tấn công lẫn nhau.

Ai nấy đều biết, năng lực tác chiến của mỗi cá nhân Đế quốc Arx thua xa Liên bang Odin, máy bay chiến đấu của Liên bang Odin thường xuyên phát huy tác dụng mang tính quyết định chuyển bại thành thắng trên chiến trường.

Lần này, vẫn có vô số người cho rằng máy bay chiến đấu của Liên bang Odin sẽ xoay chuyển tình thế, ngăn chặn tấn công của Đế quốc Arx.

Không ngờ, lần này máy bay chiến đấu của Đế quốc Arx biểu hiện khác thường, lại hoàn toàn áp chế được ưu thế tác chiến cá nhân của Liên bang Odin trên chiến trường.

Máy bay chiến đấu là máy bay kiểu mới nhất, thân máy bay tinh tế hơn, tốc độ nhanh hơn, phương pháp tác chiến cũng hoàn toàn thay đổi. Không phải tác chiến đơn lẻ, mà là mỗi tổ hai chiếc máy bay cùng nghênh chiến, nhờ vào huấn luyện chuyên nghiệp, kỹ xảo bay cao siêu phối hợp chặt chẽ, lấy hai địch một, thành công đánh lui máy bay chiến đấu của Liên bang Odin.

Không chỉ tướng lĩnh Liên bang Odin kinh ngạc đến khó tin, rất nhiều tướng lĩnh Đế quốc Arx cũng kinh ngạc đến khó tin, hoàn toàn không ngờ Đế quốc Arx thể năng cá nhân yếu thế hơn lại có ngày sẽ áp chế được Liên bang Odin trong tác chiến máy bay chiến đấu.

 

Được máy bay chiến đấu hộ vệ, ba chiếc chiến hạm của Đế quốc Arx thế như chẻ tre, đột phá lỗ hổng, hình thành một khu an toàn tam giác, yểm trợ các chiến hạm khác theo đó tiến vào, từng chút mở rộng khu đột phá.

Sau một ngày một đêm, tường phòng ngự của sao Tiểu Song Tử bị phá vỡ hoàn toàn, không thể hình thành lưới hỏa lực dày đặc, ngăn cản cuộc xâm chiếm của Đế quốc Arx nữa.

Trong phòng chỉ huy không kiềm được bùng nổ một tràng hoan hô kích động như sấm dậy.

Mọi người đều nhìn Tiêu Giao sùng bái – từ huấn luyện viên đến quan chỉ huy, từ huấn luyện lính chiến đấu đặc chủng đến chỉ huy chiến dịch, hắn đã sáng tạo hết kỳ tích này đến kỳ tích khác.

 

Tiêu Giao vẫn bình tĩnh đến lạnh nhạt, nhìn sao Tiểu Song Tử không chớp mắt, trong mắt mơ hồ lộ vẻ buồn đau ——

Hơn trăm chiến hạm Đế quốc Arx giao chiến trên không với chiến hạm Liên bang Odin.

Vô số chiếc máy bay chiến đấu của Đế quốc Arx tiến vào tầng đối lưu, từng quả đạn năng lượng bắn ra, từng tòa từng tòa kiến trúc trên sao Tiểu Song Tử bị oanh tạc đổ sụp.

Ánh lửa đầy trời, khói súng tràn ngập.

Tâm huyết mấy trăm năm nay, vô số dị chủng từ bỏ sinh mạng, trải qua mấy đời người, phấn đấu mấy trăm năm đang từng chút hóa thành tro tàn dưới tập kích của lửa đạn.

Yếu điểm quân sự đầu tiên ngoài không gian của Liên bang Odin đã bị đập tan hoàn toàn.

 

————•————•————

 

Sao Homines.

Sảnh nghị chính.

Trên màn hình ba chiều, đang phát sóng thời gian thực chiến dịch sao Tiểu Song Tử.

—— Chiến hạm Đế quốc Arx và Liên bang Odin giao chiến trên không.

—— Máy bay chiến đấu của Đế quốc Arx tiến vào tầng bình lưu của sao Tiểu Song Tử, ném đạn pháo, áp dụng tấn công không khác gì mặt đất, phá hủy từng tòa kiến trúc.

—— Giữa khói súng tràn ngập, vô số máy bay chiến đấu của Đế quốc Arx vun vút lượng trong không trung, bay lượn trên bầu trời Liên bang Odin giống như ưng săn tuần tra lãnh địa của mình.

Trong sảnh nghị chính bùng lên tiếng hò reo như sấm.

Mọi người ôm lấy nhau chúc mừng, thậm chí không ít ông già mừng quá mà khóc, không dám tin trong những năm mình còn sống lại có thể nhìn thấy máy bay chiến đấu của Đế quốc Arx bay lượn trên không phận Liên bang Odin.

 

Lạc Lan ngồi trên hàng đầu tiên, mặt không biểu cảm nhìn màn hình.

Trong cả đại sảnh đều là người kích động vui mừng, cười lớn kêu to, không ngừng bùng nổ từng tràn pháo tay và tiếng hoan hô đinh tai nhức óc.

Cuộc chiến tranh này do cô phát động, cô vốn nên là người vui mừng nhất, nhưng cô lúc này không chút vui mừng, thậm chí cảm thấy bi ai lạnh thấu tim can, giống như cô không phải người khởi xướng mọi thứ trước mắt.

Đối với người Đế quốc Arx mà nói, những kiến trúc này đại diện cho thành tựu của Liên bang Odin, sự sừng sững của chúng tượng trưng cho sỉ nhục của Đế quốc Arx mấy trăm năm nay.

Mỗi tòa nhà sụp xuống, giống như một nỗi sỉ nhục bị rửa sạch, bọn họ không nhịn được hoan hô chúc mừng, nhưng Lạc Lan không cách nào xem chúng đơn giản là tượng trưng của sỉ nhục.

Những kiến trúc đó, cô từng tận mắt nhìn thấy, từng tự mình đi ngang qua chúng.

Đột nhiên, trên màn hình xuất hiện một tòa nhà cao hai tầng.

Một chiếc máy bay chiến đấu của Đế quốc Arx lướt qua trên nóc tòa nhà, tòa nhà lặng lẽ đứng im ầm ầm nổ tung, khói súng cuồn cuộn, bốc lên trời.

Trong đầu Lạc Lan hiện ra rõ ràng một hình ảnh ——

Ánh nắng buổi sớm từ cửa sổ thủy tinh chạm đất chiếu vào phòng khách, sáng rõ cả phòng.

Phong Lâm và Bách Lý Thương đang cãi nhau, hai người lời lẽ sắc bén, giương cung bạt kiếm, như thể sắp sửa đánh nhau.

Sở Mặc hòa nhã ngồi trên sô pha, bất đắc dĩ đỡ trán.

Tử Yến lười biếng dựa nghiêng vào sô pha đơn, cười híp mắt xem náo nhiệt.

Tông Ly vẻ mặt âm trầm, thiếu kiên nhẫn nhíu mày.

Thần Sa ngồi trong góc, dường như đứng ngoài cuộc, nhưng trong chớp nhoáng, động tác mau lẹ, đợi mọi người nhìn rõ, hắn đã đứng trước mặt Bách Lý Thương, kiếm laser đâm vào thân dưới Bách Lý Thương.

……

Lạc Lan nhắm mắt lại, lại mở ra, vốn cho rằng đã thoát khỏi quá khứ, không ngờ trên màn hình lại hiện ra một toàn kiến trúc tạo hình khác biệt.

Bất ngờ, cô giống như đột nhiên bị người ta đấm một cú nặng nề thẳng mặt, cả người đều đờ đẫn.

Ngôi nhà hẳn đã rất lâu không có người ở, hoa trong vườn hoa không ai coi sóc, mọc rậm rạp um tùm, đến lối đi cũng hoàn toàn bị phủ kín, chỉ còn một biển hoa, nở rầm rầm rộ rộ, hừng hực khí thế.

Hoa nhỏ màu lam, tao nhã thanh lịch; hoa lớn màu đỏ, nồng nàn cháy bỏng.

Cả biển hoa giống như một nửa là nước, một nửa là lửa, giao hòa vào nhau, tùy ý thẳng thừng cuồn cuộn thiêu đốt.

Một chiếc máy bay chiến đấu của Đế quốc Arx lướt qua trên không trung, ném đạn pháo xuống, ầm một tiếng, ngôi nhà đổ sụp, trong khói bụi tràn ngập, toàn bộ hoa đều bị ánh lửa nuốt chửng.

Dạ dày Lạc Lan đột nhiên co rút, kéo theo lục phủ ngũ tạng đều co rút.

Cô giống như một con cá sắp chết há miệng, lồng ngực phập phồng, gấp rút thở hổn hển, lại vẫn cảm thấy cơn đau hít thở không thông tràn ngập toàn thân.

Người trong cả đại sảnh đều thất thố kêu to cười lớn, không biết ai kích động ré lên một tiếng “Bệ hạ Lạc Lan”, tất cả mọi người đều không nhịn được kích động hô lên. Tất cả phản đối, tất cả nghi ngờ, tất cả cản trở dành cho nữ hoàng, trước thắng lợi chói mắt đều biến thành ủng hộ kính ngưỡng thật lòng, bọn họ dùng tiếng vỗ tay và tiếng hoan hô biểu đạt lòng kính yêu đối với nữ hoàng, cảm tạ cô đã đem lại thắng lợi huy hoàng cho Đế quốc Arx.

“Bệ hạ Lạc Lan! Bệ hạ Lạc Lan…”

Lạc Lan khó chịu đứng dậy, trên mặt treo nụ cười cứng ngắt, lảo đảo rời khỏi sảnh nghị chính như chạy trốn.

 

————•————•————

 

Lạc Lan choáng váng trở lại dinh thự.

Nhìn thấy Tử Yến một mình ngồi trên ban công, hai chai rượu rỗng ngã bên chân, trong tay còn cầm một chai rượu.

Bản tin Đế quốc Arx công chiếm sao Tiểu Song Tử đã truyền ra, Lạc Lan biết bây giờ tâm trạng gã chắc chắn rất xấu, không chào hỏi, lập tức bước lên lầu.

Giọng khiêu khích của Tử Yến đột nhiên vang lên: “Nữ hoàng bệ hạ tôn quý, nô lệ của cô đã đánh bại sao Tiểu Song Tử cho cô, cô hài lòng chưa?”

Cơ thể Lạc Lan khó chịu, không để ý đến Tử Yến.

Tử Yến đột nhiên không khống chế được cảm xúc, đứng dậy phẫn nộ hét lên: “Anh Tiên Lạc Lan, tôi hỏi cô hài lòng chưa, trả lời tôi!”

Lạc Lan không thể không dừng bước, nhìn về phía Tử Yến.

Tử Yến giật mặt nạ xuống, ném xuống đất như phát tiết.

Bước chân gã lảo đảo đi vào đại sảnh, ngẩng đầu nhìn Lạc Lan trên cầu thang, “Cô đúng là một kẻ biến thái! Lại bắt Thần Sa đi công phá sao Tiểu Song Tử! Bắt cậu ta tự tay hủy đi tất cả những gì cậu ta từng bảo vệ, có phải cô rất hài lòng không?”

Tay Lạc Lan bất giác dùng sức ấn vào dạ dày, đề phòng mình vì đau mà thất thố. Cô lành lạnh nói: “Không hài lòng!”

“Cô còn gì không hài lòng?”

“Vì Đế quốc Arx vẫn chưa hạ được sao Relictus, xóa bỏ Liên bang Odin khỏi các vì sao.”

Tử Yến vung tay lên, hung hăng đập chai rượu trong tay vào mặt Lạc Lan.

Lạc Lan không chớp mắt, thân hình khẽ nghiêng đã tránh được chai rượu.

Xoảng một tiếng, chai rượu đập vào tường, rượu và vụn thủy tinh văng ra khắp nơi.

 

Lạc Lan điềm tĩnh nhìn trên áo mình văng đầy chất rượu màu đỏ, bình tĩnh nói: “Tất cả chi phí sẽ khấu trừ tiền lương của anh.”

Cô bước lên lầu.

Tiếng Tử Yến vang lên sau lưng cô: “Tại sao cô là người như vậy? Lẽ nào con người thật sự có thể giống như máy tính, xóa bỏ sạch sẽ những ký ức từng đích thân trải qua?”

Lạc Lan mặc kệ gã.

Tử Yến buồn giận đan xen, khàn giọng rống hỏi: “Anh Tiên Lạc Lan, cô thật sự không nhớ Thiên Húc, không nhớ Phong Lâm, không nhớ Thần Sa, không nhớ hơn mười năm cô sống ở sao Relictus sao? Cô thật sự quên sạch sẽ tình cảm của cô và Ân Nam Chiêu rồi sao?”

Lạc Lan không ngoái đầu lại, lạnh nhạt nói: “Anh say rồi! Tốt nhất về phòng ngủ đi, tránh ngày mai lại thất thố như hôm nay.”

Tử Yến cười thảm, “Anh Tiên Lạc Lan, tôi chỉ thiếu một trái tim, cô lại căn bản không hề có tim! Một con quái vật khiến người ta ghê tởm căm hận!”

Lạc Lan không nói một lời, trở về phòng.

Vì cơn đau dạ dày dữ dội, cô cảm thấy lục phủ ngũ tạng, tứ chi bách cốt đều như ngâm trong nước đá, cả người đều lạnh run, như thể sắp sửa cóng đến ngất xỉu dưới đất.

Lạc Lan thất tha thất thểu, vật lộn đi vào nhà tắm, quần áo còn chưa cởi đã đứng dưới vòi sen.

Nước nóng rào rào trút xuống, xối lên người, lại không khiến cô cảm thấy ấm áp hơn.

Cô rùng mình, hết lần này đến lần khác thì thào nói với mình: “Mình là Anh Tiên Lạc Lan! Mình là Anh Tiên Lạc Lan…”

Cô là Anh Tiên Lạc Lan, không phải Lạc Tầm!

Tất cả ký ức liên quan đến sao Tiểu Song Tử đều không liên quan đến cô!

Nhưng, cơ thể cô hoàn toàn không nghe khống chế, vẫn run rẩy không ngừng, trước mắt đều là hoa Myth màu đỏ và màu lam trong ánh lửa.

Hoa rơi lả tả, có người mỉm cười đứng đó.

……

Cô dùng tay bịt chặt lấy mắt, người tựa vào vách nhà tắm, vô lực xụi lơ dưới đất.

Nước chảy ào ào, hàng ngàn hàng vạn giọt nước, giống như từng giọt thời gian rực rỡ, vô tình lướt qua cơ thể, mang theo quá khứ và hiện tại vấn vít không rời, hợp thành tương lai mờ mịt.


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY

Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn.

♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY

- Advertisement -
Ca chiêu nghi
"Wherever she was, there was Eden" - Mark Twain, The Diary of Adam and Eve.

Bài viết liên quan

Bình luận

LEAVE A REPLY


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn. ♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY
error: VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)
VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)