Ký ức phiêu tán ngân hà – Chương 287

- Advertisement -

Chương 287

Dịch: Hoả Dực Phi Phi

Lạc Lan ngắt tín hiệu, dùng số cá nhân của mình nối máy Tiểu Giác.

Trên quân hạm bị quản chế thông tín, dù là hạm trưởng, cũng không có quyền liên hệ riêng với bên ngoài, nhưng Tiểu Giác là quan chỉ huy chiến trường tinh vực Odin, có quyền hạn đặc biệt, có thể sử dụng thiết bị đầu cuối cá nhân của mình trực tiếp liên lạc với nữ hoàng bệ hạ, tiện báo cáo và xin chỉ thị trong tình huống nguy cấp.

Chuông báo vừa vang tút tút mấy cái, Tiểu Giác đã nhận cuộc gọi.

Lạc Lan thấy hắn đã rời khỏi văn phòng, ở trong khoang riêng của mình.

“Mệt không?”

“Không mệt.”

“Em xem ghi chép máy tính, anh uống rượu và thức uống chức năng đến mấy lần, áp lực lớn lắm sao?”

Tiểu Giác trầm mặc gật đầu.

Lạc Lan đột nhiên bước tới mấy bước, giang tay ôm hình ảnh Tiểu Giác trong hư không.

Thân hình Tiểu Giác cứng đờ.

Lạc Lan hỏi: “Lần đầu tiên em chủ động ôm anh, dọa anh à?”

Tiểu Giác lắc lắc đầu, nghiêng đầu hôn lên mặt cô.

Lạc Lan thấp giọng nói: “Có hai chuyện nhờ anh.”

“Chuyện gì?”

“Nếu anh công chiếm Relictus, đừng cho máy bay chiến đấu oanh tạc Relictus. Nếu có tướng lĩnh muốn làm loạn, phải ngăn lại. Sao Relictus không giống sao Tiểu Song Tử, trên đó có dân thường tay không tấc sắt. Em không muốn bị người ta đặt biệt hiệu là Nữ hoàng khát máu.”

“Được.”

“Trong tay Sở Mặc có một con tin tên là Tử San, Thiệu Dật Tâm hy vọng cô ta còn sống. Nếu điều kiện cho phép, cứu cô ta ra.”

“Được.”

“Ngoại trừ nói được anh còn biết nói gì nữa?”

“Lẽ nào em mong anh nói không được?”

“Chao ôi, biết dỗi em rồi!” Lạc Lan ngửa đầu nhìn hắn, “Có nhớ em không?”

Gương mặt trắng nõn, đôi mắt giống như hồ thu dập dờn, phản chiếu hình bóng hắn, Tiểu Giác quay phắt đầu đi.

Mắt Lạc Lan híp lại, nhìn hắn đánh giá.

Ánh mắt Tiểu Giác dừng lại góc nào đó trong phòng, cứng nhắt nói: “Có nhớ.”

Lạc Lan theo ánh mắt hắn nhìn qua, phát hiện là một chiếc giường, thoáng chốc liền hiểu ra chỗ khác thường của Tiểu Giác, lại có chút xấu hổ, vội vàng dời mắt đi, tùy tiện nói chuyện khác, “Em sẽ gửi thêm cho anh một thùng thức uống, anh chú ý sức khỏe.”

“Được.”

Lại nói được! Lạc Lan cười nói: “Sao Khúc Vân sắp vào giữa hạ rồi.”

“Ừ.” Tiểu Giác không hiểu ý Lạc Lan, đáp hờ một tiếng.

“Lần đầu em đến sao Khúc Vân là giữa hạ, khi đó anh vẫn còn là một con dã thú bẩn thỉu.”

Tiểu Giác có chút mơ hồ, trong đầu hiện ra rõ ràng ——

Căn nhà lộn xộn cũ nát, sân mọc đầy cỏ dại, A Thịnh ỉu xìu.

Cùng với tiếng ve kêu vang vọng nhàm chán, mùa hạ nóng bức đằng đẵng này nối mùa hạ nóng bức đằng đẵng kia lặng lẽ trôi qua.

Thời gian bình lặng thanh bình, như thể sẽ cứ vậy mà già cỗi chết đi, một người phụ nữ lạnh như băng giá đột nhiên xuất hiện, tất cả đều bắt đầu biến hóa.

……

Lạc Lan nói: “Sắp đến tháng kỷ niệm chúng ta quen nhau rồi, em chuẩn bị một món quà đặc biệt cho anh.”

Tiểu Giác rũ mắt nhìn cô, dường như muốn hỏi là quà gì.

Lạc Lan dừng ngay mấu chốt, phẩy phẩy tay nói: “Em đi làm việc đây, tạm biệt!”

“Tạm biệt.”

Lạc Lan ngắt tín hiệu, nhìn bóng dáng Tiểu Giác biến mất trước mắt.

 

————•————•————

 

Tin tức Đế quốc Arx công chiếm sao Tiểu Song Tử của Liên bang Odin truyền ra, khắp các vì sao theo đó bùng nổ.

Ban đầu khi Anh Tiên Lạc Lan tuyên chiến, phần lớn người đều cho rằng cuộc chiến tranh này sẽ như vô số cuộc chiến tranh trước, ban đầu oanh oanh liệt liệt, kết thúc lại im hơi lặng tiếng.

Đợi khi tất cả qua đi, Đế quốc Arx vẫn là Đế quốc Arx, Liên bang Odin vẫn là Liên bang Odin, nhiều nhất chẳng qua là phân chia lại tài nguyên và lợi ích.

Không ai ngờ chiến tranh lần này lại phát triển đến nước này.

Tinh vực Odin toàn bộ thất thủ, Đế quốc Arx đã công chiếm sao Tiểu Sng Tử, có lẽ không quá bao lâu nữa sao Relictus cũng sẽ bị đánh chiếm, Liên bang Odin diệt vong hoàn toàn, không còn tồn tại.

 

Để giữ lại quê nhà duy nhất của dị chủng, dị chủng khắp các vì sao từ bốn phương tám hướng chạy về Liên bang Odin, tự phát tổ hợp thành quân chi viện, bảo vệ Liên bang Odin.

Trong đó có hiệu Ace của đám Hồng Cưu.

Thanh Việt hủy bỏ chức vị thuyền trưởng, lấy thân phận di dân bình thường, được Hồng Cưu đưa đến sao Khúc Vân – tinh cầu duy nhất loài người và dị chủng chung sống hòa bình trong các vì sao.

Thanh Việt nước mắt như mưa, nhưng, cô ta biết đây là lựa chọn duy nhất.

Bọn Hồng Cưu không thể vứt bỏ cố quốc quê cũ của mình, không thể vứt bỏ những đồng bào còn sinh sống trên sao Relictus, cô ta cũng không thể phản bội lại gene mình, đi giúp dị chủng công đánh loài người.

Cho nên, bọn họ chỉ có thể chia tay tại đây.

Gã để cô ta sống, cô ta dõi mắt nhìn gã chạy đến cái chết.

 

Hồng Cưu cười nói: “Đừng khóc, không phải người khi người yêu chia tay, nên khiến đối phương ghi nhớ nụ cười, như vậy mới có thể khiến đối phương không lo lắng sao?”

“Phì!” Thanh Việt khóc đến nước mắt nước mũi chèm nhèm trên mặt, “Em cứ muốn để anh nhớ mặt khóc của em, khiến anh chết cũng không được yên tâm!”

Vành mắt Hồng Cưu đỏ lên, lại vẫn cười nhiệt tình thẳng thắng, “Được được được, anh sẽ nhớ gương mặt khóc xấu tệ của em.”

Thanh Việt càng khóc càng dữ dội, gần như khóc không thành tiếng.

Đã đến giờ phi thuyền cất cánh.

Hồng Cưu dùng sức ôm lấy Thanh Việt, dằn lòng xoay người, sải bước về phía phi thuyền.

“Địch…” Thanh Việt gấp gáp vươn tay ra muốn kéo gã lại, lại vẫn không làm gì, ngược lại tay bịt chặt miệng, dùng hết sức không để mình khóc ra tiếng, dõi mắt nhìn theo bóng lưng gã dần đi xa.

 

Emir tay trái dắt bé trai, tay phải dắt bé gái, cũng đứng trong đám người tiễn đưa.

Hơn năm năm trước, lúc hai đứa trẻ được hai tuổi, bà ta phát thông báo tìm thầy giáo thể năng cho con mình. Vì thù lao hậu hĩnh, phúc lợi phong phú, lại không giới hạn gene, thu hút không ít người đến nhận việc. Cuối cùng Emir thuê Liệp Ưng thể năng cấp A, kinh nghiệm thực chiến phong phú.

Kết quả dạy học khiến bà ta vô cùng hài lòng, cũng hài lòng với vóc dáng của Liệp Ưng, bà ta thuận tiện lừa người ta lên giường, biến thành tình nhân của mình.

Trước đây lúc Liệp Ưng lái máy bay chiến đấu từng bị thương nặng, đã không còn thích hợp tác chiến trên không, hiện tại lại kiên trì cùng các đồng đội quay về chiến trường tinh vực Odin.

Emir bĩu môi, không nói một câu níu giữ nào, dứt khoát thẳng thừng tiễn hắn ta đi.

Liệp Ưng vẻ mặt lưu luyến ôm lấy bé trai, lại ôm ôm bé gái, “Thầy đi rồi, mấy đứa đều là người lớn, phải chăm sóc…” hắn ta vốn định nói “Chăm sóc mẹ mấy đứa”, nhưng nhìn vẻ mặt Emir chán chường hết nhìn đông lại nhìn tây, dường như rất không kiên nhẫn việc từ biệt mãi không xong.

Liệp Ưng cười mỉa, người phụ nữ này nào có cần người khác quan tâm?

“Tôi đi đây.” Liệp Ưng hôn lên trán Emir, đi về phía phi thuyền.

“Này!”

Liệp Ưng đứng lại, quay đầu nhìn Emirr.

Emir lười biếng nói: “Cố gắng sống trở về, tìm một người đàn ông ‘giường chiếu’ tốt như anh không dễ đâu.” vì còn có bọn trẻ, hai chữ “giường chiếu”, Emir chỉ mấp máy môi, không nói ra tiếng.

Liệp Ưng bất đắc dĩ, “Nói một câu em sẽ đợi tôi, khó lắm sao?”

Emir cười lắc lắc đầu, “Tôi sẽ không đợi ai cả.”

Liệp Ưng cũng không tức giận, cười hôn gió với Emir, đi về phía phi thuyền.

Emir lập tức kéo hai đứa trẻ rời đi, bé trai Tiểu Tịch hỏi: “Chúng ta phải đi rồi sao? Người khác vẫn chưa đi mà.”

Emir không trả lời, bé gái Tiểu Triêu nói: “Dì không thích dõi mắt theo bóng lưng người khác.”

Emir nhịn không được ôm Tiểu Triêu lên hôn một cái, quá thông minh rồi, quá đáng yêu rồi! Người phụ nữ thối tha kia sao có thể sinh ra đứa con khiến người ta thích đến thế chứ?

 

————•————•————

 

Emir cố tình chậm lại mấy bước, đi qua bên cạnh Thanh Việt.

Cửa phi thuyền đã khép lại, không còn trông thấy gì nữa, Thanh Việt lại vẫn ngây ngốc nhìn phi thuyền, không ngừng rơi nước mắt.

“Thanh Việt?”

Thanh Việt lúc này mới nhìn thấy một người phụ nữ cao ráo xinh đẹp đứng bên cạnh, tay phải dắt một bé gái như phấn điêu ngọc mài, tay trái dắt bé trai mặt mũi tương tự.

Cô ta cảm thấy người phụ nữ xinh đẹp này rất quen mặt, lại phát hiện quanh người bà ta có vệ sĩ, lập tức nhớ ra bà ta là ai, kinh ngạc quên cả bi thương, “Thủ tướng Emir?”

“Là tôi.” Emir buông Tiểu Triêu ra, cầm tay Thanh Việt, “Chắc cô vừa thất nghiệp, có hứng thú làm việc cho tôi không?”

“Làm việc cho bà?” Thanh Việt không phản ứng lại được.

“Hai đứa con tôi cần tìm một gia sư gene loài người, phụ đạo bài tập.”

“Tại sao là tôi?” Thanh Việt không hiểu.

Tuy sao Khúc Vân rất lạc hậu, nhưng con của tổng thống Emir tìm gia sư, người ưu tú hơn cô ta có rất nhiều, hẳn không đến lượt cô ta.

“Hai đứa con tôi mang gene dị chủng.”

Thanh Sơ bất giác nhìn hai đứa trẻ. Bé gái thân thiện cười cười với cô ta, bé trai lại xấu hổ quay mặt đi.

Emir đưa một tấm card viết số thông tín cho cô ta, “Cô có thời gian suy nghĩ một ngày, nếu đồng ý nhận công việc này, liên hệ tôi.”

Emir dẫn hai đứa trẻ rời đi.

Thanh Việt siết chặt tấm thẻ, nhìn phi thuyền từ từ dâng cao, rời khỏi sao Khúc Vân trời trong nắng ấm, lao tới Liên bang Odin tràn ngập khói lửa.

 

————•————•————

 

Lúc hiệu Ace đến tinh vực Odin, phát hiện có không ít quân chi viện tình nguyện giống như bọn họ.

Liên bang Odin có một đoàn đội chuyên môn phụ trách tiếp đãi bọn họ, một sĩ quan bày tỏ cảm tạ chân thành đối với bọn họ, nhưng trong một lúc cũng không biết nên dùng bọn họ thế nào.

Dù sao trên chiến trường xem trọng phối hợp cộng tác, những phi thuyền hay chiến hạm tình nguyện tham chiến này điều chưa từng qua huấn luyện quân sự chính quy, trên chiến trường rất khó phối hợp quân chính quy,

Cuối cùng, hiệu Ace lĩnh một nhiệm vụ tuần tra vô thưởng vô phạt.

Lúc Hồng Cưu thi hành nhiệm vụ, quan sát thấy một chiếc chiến hạm chi viện trong số đó tuy treo cờ hiệu binh đoàn đánh thuê, hành sự lại rất có phong cách quân đội, hoàn toàn không giống một binh đoàn đánh thuê.

Hồng Cưu kiểm tra đối phương một chút.

Binh đoàn đánh thuê Độc Giác Thú, một binh đoàn đánh thuê hạng tư, đến từ một tinh vực xa xôi lạc hậu. Danh tiếng ở tinh vực bọn họ đóng quân rất tốt, nhưng ra khỏi tinh vực đóng quân thì không ai biết tới, dù sao Hồng Cưu cũng chưa từng nghe qua.

Gã quyết định chào hỏi, làm quen một chút, nói không chừng tương lai có thể cùng nhau tác chiến.

Hồng Cưu phát yêu cầu thông tín với cho đối phương.

Lúc tín hiệu nối thông, gã bất ngờ sững người, đối phương cũng bất ngờ sững người, đều không ngờ lại là người quen.

Túc Nhất chào hỏi: “Anh cũng đến à?”

Hồng Cưu cười trả lời: “Phải đấy!”

 

Lần trước bọn họ gặp mặt, Túc Nhất vẫn còn là cảnh vệ trưởng của quan chỉ huy Thần Sa, phụ trách an toàn của Thần Sa, Hồng Cưu là lính cảnh vệ của quan chấp chính Ân Nam Chiêu, phụ trách an toàn của Lạc Tầm.

Sau đó, Thần Sa dị biến, Ân Nam Chiêu qua đời.

Trong hỗn loạn, để bảo toàn tính mạng, bọn họ chạy trốn đông tây, mai danh ẩn tích trong biển sao mênh mông.

Mấy chục năm sau gặp lại, bọn họ một bên là lính đánh thuê, một bên là khách buôn lậu, cảm giác bãi bể nương dâu, người đều đã khác.

Túc Nhất hỏi: “Bên anh còn có ai?”

“Đội viên cũ của đội cảm tử trước kia, anh em tốt trong đội cảnh vệ, còn có mấy người nhà họ An. Bên anh thì sao?”

“Người khu I, người nhà họ An.”

Hai người nói xong, đột nhiên rơi vào trầm mặc.

Bọn họ một bên là người của Ân Nam Chiêu, một bên là người của Thần Sa. Năm đó khi Ân Nam Chiêu và Thần Sa chết, bọn họ không có cơ hội kề vai tác chiến với thủ lĩnh của mình, hiện tại lại gặp nhau bằng cách thức kỳ dị thế này tại Liên bang Odin, lại phải tắm máu chém giết vì kẻ thù Sở Mặc.

Vận mệnh đúng là cay nghiệt hoang đường!

Hồng Cưu xốc lại tinh thần nói: “Rảnh rỗi ra ngoài uống vài ly, ôn chuyện cũ.”

“Được!” Túc Nhất sảng khoái đồng ý.

Nhưng đôi bên đều biết bọn họ chỉ sợ căn bản không có cơ hội ngồi xuống uống rượu trò chuyện.

Quan chỉ huy chiến dịch của Đế quốc Arx lần này vô cùng mạnh mẽ, chỉ cần bảy ngày đã công chiếm được sao Tiểu Sng Tử, tác chiến mặt đất vốn nên tiêu hao lâu dài cũng đánh gọn gàng lưu loát, một tháng ngắn ngủi đã kết thúc.

Lúc này Đế quốc Arx lấy oai phong của kẻ thắng, phát động tấn công Relictus, phần thắng của Liên bang Odin không lớn.

Hồng Cưu và Túc Nhất đều ôm lòng tất tử đến Odin tham chiến.

Nếu không thể ngăn cơn sóng dữ, thì tử chiến sa trường, dùng máu xương hóa thành pháo hoa tế điệu Liên bang Odin – tinh quốc đầu tiên trong lịch sử thuộc về dị chủng, rất có thể cũng là tinh quốc cuối cùng.


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY

Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn.

♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY

- Advertisement -
Ca chiêu nghi
"Wherever she was, there was Eden" - Mark Twain, The Diary of Adam and Eve.

Bài viết liên quan

Bình luận

LEAVE A REPLY


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn. ♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY
error: VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)
VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)