Ký ức phiêu tán ngân hà – Chương 288

- Advertisement -

Chương 288

Dịch: Hoả Dực Phi Phi

Sao Relictus.

Căn cứ quân sự Relictus.

Tông Ly sắc mặt tái xanh, hổn hển bước ra khỏi viện nghiên cứu sinh mệnh Relictus.

Đương nhiên hắn ta biết nghiên cứu gene rất quan trọng, nhưng kẻ địch đã đánh đến cửa nhà, giây phút sinh tử tồn vong, Sở Mặc lại vẫn rúc trong phòng thí nghiệm làm thí nghiệm.

Hắn ta hoàn toàn không thể hiểu nổi những việc làm của Sở Mặc.

Lẽ nào không phải nên dẫn quân đội chống lại tấn công của Đế quốc Arx, bảo vệ Liên bang Odin trước sao?

Sở Mặc lại như thể hoàn toàn không quan tâm đến chiến tranh, chỉ muốn tranh thủ từng giây hoàn thành nghiên cứu của mình.

Tông Ly rảo bước lên phi thuyền.

Cảnh vệ hỏi: “Đi đâu?”

“Hiệu Khải Minh.”

Hiệu Khải Minh là hạm chỉ huy thống lĩnh tất cả quân hạm Relictus, lúc này đang chỉ huy chiến dịch ở tiền tuyến, ngụ ý của Tông Ly chính là hắn ta muốn lên tiền tuyến. Cảnh vệ muốn hỏi thêm, nhưng nhìn thấy sắc mặt của Tông Ly, không dám hé tiếng nào hạ lệnh khởi động phi thuyền.

 

————•————•————

 

Phi thuyền vào chiến hạm hiệu Khải Minh.

Tông Ly thay chiến phục, đi vào phòng chỉ huy.

Mọi người đều nhìn hắn ta mong đợi.

Tông Ly kiềm chế lửa giận và khó chịu trong lòng, cố ra vẻ như không có việc gì nói: “Quan chấp chính có việc không đi được, để tôi đến trợ giúp chỉ huy chiến dịch.”

Mọi người lộ ra nét thất vọng rõ ràng, nhưng đều kiểm soát được. Mỗi người vẫn tận tụy chức vụ, chuyên tâm làm việc, chuẩn bị cho trận quyết chiến sinh tử sắp đến.

Tông Ly đứng chính giữa bục chỉ huy, cẩn thận kiểm tra bản đồ sao tác chiến ba chiều bốn phía.

Trên đó hiển thị các cứ điểm phòng vệ mặt đất và phòng vệ không gian của sao Relictus, các cứ điểm đan xen thành mạng lưới, kín kẽ, có thể treo cổ bất cứ kẻ địch nào xâm phạm.

Nhưng, trải qua chiến dịch sao Tiểu Song Tử, Tông Ly đã biết, dù tấm lưới phòng vệ này lớn mạnh cỡ nào, nếu không có người chỉ huy thích hợp, cuối cùng nó vẫn sẽ là tấm lưới chết, chỉ có thể mặc cho quân đội Đế quốc Arx xé nó thành từng mảnh.

Quan chỉ huy chiến dịch lần này của Đế quốc Arx trước đó vô danh tiểu tốt, một năm gần đây mới nổi tiếng như cồn, nhưng năng lực vô cùng mạnh mẽ, trên chiến trường ứng biến thần tốc, luôn có thể thấy mầm biết cây, nhìn rõ tiên cơ, Liên bang Odin cần phải có một quan chỉ huy năng lực trác tuyệt mới có thể chống lại hắn.

Tả Khâu Bạch bị nguyên soái Đế quốc Arx giữ chân ở tinh vực khác, giờ phút nguy cấp hiện tại còn ai có thể gánh trọng trách này?

Tông Ly cảm thấy một bụng chua xót, đầy miệng đắng chát.

Liên bang Odin dùng võ dựng nước, là cường quốc quân sự hàng đầu các vì sao được công chúng công nhận, nhưng lại có ngày lại sa sút đến mức không tìm được một quan chỉ huy để chỉ huy chiến dịch.

Nếu Ân Nam Chiêu và Thần Sa vẫn còn, hẳn tuyệt đối sẽ không cho phép những việc hôm nay xảy ra?

 

“Bộ trưởng Tông?” một sĩ quan thấy sắc mặt hắn ta không tốt, lo lắng gọi.

Tông Ly phẩy phẩy tay, ý bảo mình không sao.

Hắn ta thu lại suy nghĩ, tỉ mỉ nghiên cứu bản đồ sao.

Tông Ly biết mình không sở trường đánh trận, nhưng hắn ta biết những ai am hiểu đánh trận.

Hắn ta mở mục lục tướng lĩnh trong quân đội ra, chọn từng người.

Tướng quân Ca Thư Đàm, tướng quân Cổ Lý, tướng quân Ngôn Cận… phần lớn là quân nhân từng phục vụ trên hiệu Bắc Thần, đều là thuộc hạ của Thần Sa, còn có một vài thuộc hạ của Ân Nam Chiêu.

Vì Sở Mặc kiêng kị, những người này hiện nay đều không có quyền chỉ huy thật sự, cơ bản ở trong trạng thái để đó không dùng. Tông Ly chọn hết một lượt bọn họ, đưa đến các chiến hạm, hạ lệnh cho họ tiếp quản quyền chỉ huy chiến hạm.

Tướng quân Bác Dương nhìn thấy danh sách lệnh điều động của hắn ta, mắt cũng trợn trừng, “Thế… thế… có được không?”

Tông Ly mặt âm trầm chất vấn: “Bây giờ còn là lúc nghĩ những chuyện này sao?”

Nhìn khói lửa không ngớt ngoài cửa sổ, tướng quân Bác Dương không nói gì được nữa, chỉ có thể ký tên đồng ý.

 

Tông Ly lại bắt đầu tra cứu tỉ mỉ lực lượng vũ trang nhân dân từ tinh vực khác tới tình nguyện chi viện Liên bang Odin, xem thử nên sử dụng bọn họ thế nào.

Bất ngờ, hắn ta nhìn thấy hai bức ảnh người quen.

Hồng Cưu và Túc Nhất.

Năm đó sau khi Ân Nam Chiêu và Thần Sa qua đời, Ân Nam Chiêu và Thần Sa đều có một thế lực tâm phúc không biết đã đi đâu.

Sở Mặc ý đồ chiêu hàng Andy, hỏi hướng đi của họ từ miệng ông ta, nhưng Andy lại ăn đạn tự sát, đặt dấu chấm hết cho tất cả bằng cái chết của mình.

Mấy chục năm trôi qua, Hồng Cưu và Túc Nhất hẳn đã an cư lạc nghiệp ở nơi khác từ lâu, có cuộc sống mới bình yên, nhưng hiện tại không ngờ họ lại quay về.

Năm đó, một Liên bang Odin hoàn hảo không dung được bọn họ; nay, một Liên bang Odin bị tàn phá lại khiến bọn họ trở về, dùng mạng để gìn giữ.

Trong nháy mắt, Tông Ly vẫn luôn mắt lạnh tim lạnh, hành độc tính độc lại thấy mũi cay cay, vành mắt xốn xang, nước mắt suýt nữa rơi xuống.

Hồng Cưu và Túc Nhất không phải không hận, nhưng đại trượng phu ân oán rõ ràng. Kẻ bọn họ hận là Sở Mặc, là Tả Khâu Bạch, là hắn ta, không phải Liên bang Odin.

Lần đầu tiên, Tông Ly bắt đầu hoài nghi có phải mình đã sai rồi không.

Đến những người từng theo Ân Nam Chiêu cũng chí khí ngút trời, lòng son dạ sắc, huống hồ bản thân Ân Nam Chiêu?

Năm đó, Sở Thiên Thanh nói với hắn ta Ân Nam Chiêu là người nhân bản, để che giấu bí mật của mình, câu kết ngoại địch bán nước, thậm chí không tiếc hủy đi hiệu Nam Chiêu.

Tuy hắn ta hoài nghi về nửa câu sau, nhưng tính cách trước nay trong mắt không chứa nổi hạt cát, nhận định việc Ân Nam Chiêu là người nhân bản là sai lầm lớn nhất, tội không thể tha.

Hiện tại, hắn ta không kiềm được tự hỏi Ân Nam Chiêu rốt cuộc đã sai chuyện gì, trong thời gian y chấp chính, Liên bang Odin tốt hơn sau này, hay là tệ hơn sau này?

 

————•————•————

 

Được Tông Ly cứng rắn thúc giục, chưa đến hai mươi bốn giờ, các cương vị quan trọng của sao Relictus đã đổi thành tướng lĩnh có kinh nghiệm thực chiến phong phú – tuyệt đại đa số là thuộc hạ trực thuộc Thần Sa, từng phục dịch trên hiệu Bắc Thần; số ít là thuộc hạ trực thuộc Ân Nam Chiêu, may mắn sống sót sau khi tàu mẹ vũ trụ hiệu Nam Chiêu nổ tung.

Tông Ly còn hạ lệnh lấy chiến hạm hiệu Ace và hiệu Độc Giác Thú làm chủ, thành lập hai đội cơ động đặc biệt, phụ trách tiên phong.

Một chuỗi hành động của Tông Ly khiến tướng quân Bác Dương hoa cả mắt, lặng lẽ báo cáo với Sở Mặc, trưng cầu ý kiến, nhưng tin nhắn gửi đi như đá ném xuống biển, không nhận được hồi đáp nào.

Tướng quân Bác Dương là tổng tướng lĩnh chỉ huy chiến dịch ở sao Relictus, nhưng sau khi chứng kiến chiến dịch sao Tiểu Song Tử, ông ta biết rõ năng lực của mình có hạn, không ngăn được cuộc tấn công của quan chỉ huy Đế quốc Arx. Trước khi có chỉ thị rõ ràng của Sở Mặc, chỉ có thể ngoan ngoãn nghe theo sắp xếp của Tông Ly.

 

Sau khi tướng quân tân nhiệm tiếp quản quyền chỉ huy chiến hạm, thế cục cả chiến trường không còn là Liên bang Odin bị Đế quốc Arx chèn ép nữa.

Dưới sự yểm trợ của tướng quân Ca Thư Đàm, hai chiếc chiến hạm hiệu Ace và hiệu Độc Giác Thú thậm chí tổ chức hai đợt phản công mạnh mẽ.

Trong phòng chỉ huy chiến hạm hiệu Khải Minh vang lên tiếng hoan hô hiếm hoi, đến Tông Ly vẫn luôn thần sắc âm trầm khóe miệng cũng khe khẽ cong lên, trong mắt lộ ra một tia hài lòng.

Tướng quân Bác Dương đầy mong đợi hỏi: “Bộ trưởng Tông cảm thấy chúng ta có thể cản được Đế quốc Arx không?”

Tâm trạng Tông Ly cực kỳ nặng nề, cay đắng nói: “Bọn họ đều là chiến sĩ ưu tú nhất, nhưng vẫn thiếu một tướng quân dẫn dắt bọn họ tác chiến, giống như một bầy sói không có con đầu đàn, cũng không thể phát huy hết sức chiến đấu mạnh nhất. Bây giờ tôi chỉ hy vọng bọn họ có thể tạm thời cản được tấn công của Đế quốc Arx, kéo dài đến khi Tả Khâu Bạch trở về.”

 

————•————•————

 

So với chiến dịch sao Relictus, chiến dịch giữa tàu mẹ vũ trụ liên hành tinh hiệu Anh Tiên 2 và tàu mẹ vũ trụ liên hành tinh hiệu Bắc Thần đánh nhau cực kỳ thê thảm.

Tả Khâu Bạch một lòng muốn chạy về Liên bang Odin, chi viện sao Relictus.

Lâm Kiên lại liều mạng muốn giữ gã ta lại, đôi bên thế mà triển khai huyết chiến trên tinh vực không có chút ý nghĩa tranh đoạt nào.

Lần đầu tiên Lạc Lan nhìn thấy thủ đoạn của Tả Khâu Bạch. Người đàn ông vẻ mặt lạnh nhạt, luôn thích một mình đọc sách kia, không những tinh thông sách luật, cũng am tường giết chóc.

Cũng may Lâm Kiên không phải người tài hèn sức mọn, vừa tiến vừa thủ, đóng vững đánh chắc, ngăn được tấn công của Tả Khâu Bạch hết lần này đến lần khác.

Nhưng, kỹ thuật của Tả Khâu Bạch cao hơn một bậc, lại không tiếc mọi giá, thật sự để gã ta tìm được điểm đột phá, xé toan lưới phòng ngự của Lâm Kiên, xông ra khỏi vòng vây.

Lâm Kiên chỉ có thể thay đổi chiến thuật, bày cục lần nữa, muốn vây khốn Tả Khâu Bạch trở lại.

Vì thiếu ngủ, lao tâm lo nghĩ thời gian dài, sắc mặt Lâm Kiên xám xịt, trong mắt đầy tơ máu, giọng khàn khàn, nhưng mỗi mệnh lệnh phát ra vẫn kiên cường mạnh mẽ.

“Chiến hạm hiệu Đại Lăng chặn đường, chiến hạm hiệu Quyển Thiệt yểm hộ.”

Cho dù là Lâm Kiên phát ra mệnh lệnh, hay hiệu Đại Lăng sắp chấp hành mệnh lệnh, đều biết đây là một nhiệm vụ ắt phải chết.

Trước tàu mẹ hiệu Bắc Thần khổng lồ, chiến hạm hiệu Đại Lăng ngăn cản căn bản không thể xoay chuyển tình thế, chẳng qua chỉ là dùng lòng quyết tử kéo dài thời gian.

Nhưng, lúc Lâm Kiên hạ mệnh lệnh không hề do dự, lúc chiến hạm hiệu Đại Lăng chấp hành mệnh lệnh cũng không chút hề do dự.

Từng chiếc từng chiếc máy bay chiến đấu cất cánh, không nề hà bay đến hiệu Bắc Thần.

Bọn chúng giống như hồng hạc nghênh chiến thần chết, sau khi dùng cạn sức lực thân thể hóa thành ánh lửa, tấu nên một khúc ca sinh mệnh cuối cùng giữa không gian bát ngát.

Ánh lửa đầy trời, hào quang rực rỡ.

Chiến hạm hiệu Đại Lăng giao chiến chính diện với tàu mẹ vũ trụ hiệu Bắc Thần, giống như một người lùn đối kháng với người khổng lồ.

Nó ra sức kiên trì, đến khi sức cùng lực kiệt, bị lửa đạn hóa thành pháo hoa màu máu nở rộ, chôn vùi trong vũ trụ mênh mông.

Giọng Lâm Kiên khó nén đau đớn, lại vẫn kiên nghị quả quyết: “Chiến hạm hiệu Quyển Thiệt chặn đường, chiến hạm hiệu Tích Thủy yểm hộ.”

Chiến hạm hiệu Quyển Thiệt không chút do dự lao về phía trước, ngăn cản bước tiến của tàu mẹ hiệu Bắc Thần, để tranh thủ thời gian cho tàu mẹ hiệu Anh Tiên 2, để nó có thể đuổi tới điểm nhảy vọt không gian của hiệu Bắc Thần, lần nữa bày bố lưới hỏa lực, hình thành vòng bao vây.

 

Đột nhiên, máy thông tín vang lên tiếng chuông báo, lính thông tin vẫn luôn quan sát tín hiệu thông tín nói: “Đến từ phe địch.”

Lâm Kiên hạ lệnh nối máy.

Tả Khâu Bạch xuất hiện trên màn hình: “Ngài nguyên soái.”

“Ngài quan chỉ…” Lâm Kiên đột nhiên nghẹn lời, ngơ ngác nhìn người con gái xuất hiện bên cạnh Tả Khâu Bạch.

Không ngờ là Anh Tiên Thiệu Gia!

Cô ta mặc chiến phục của Đế quốc Arx, giống như mới trải qua ẩu đả kịch liệt, bộ dạng hết sức chật vật, đầu tóc rối bời, hai tay bị trói sau lưng.

Lâm Kiên vẻ mặt khó tin và hoảng hốt. Không phải Thiệu Gia nên cùng mẹ anh ta đến bờ biển nghỉ mát rồi sao? Sao lại xuất hiện ở đây?

Tả Khâu Bạch dường như hết sức hài lòng với vẻ kinh hãi, bất ngờ của Lâm Kiên, mỉm cười nói: “Công chúa điện hạ lái phi thuyền ý đồ lặng lẽ tiếp cận chiến trường, bị chiến hạm tàng hình của chúng tôi phát hiện, bắt sống về đây.”

Lâm Kiên hỏi: “Ngài muốn làm gì?”

Tả Khâu Bạch bất đắc dĩ xòe tay, nói: “Ngài và tôi đều biết, tôi sẽ không tiếc mọi giá phá vòng vây, ngài cần gì phải lãng phí thời gian hy sinh vô ích nữa? Lệnh cho tất cả chiến hạm thoái lui, bằng không tôi sẽ giết người phụ nữ này.”

Lâm Kiên thoạt nhìn biểu cảm không có bất kỳ biến hóa gì, nhưng chỉ anh ta biết mình tay chân lạnh băng, trái tim giống như bị lửa lớn thiêu đốt.

Anh ta lặng lẽ nhìn Thiệu Gia, trong mắt đầy đau khổ.

Vành mắt Thiệu Gia đỏ lên, nước mắt từng giọt lăn xuống.

Cô ta biết đây là chiến trường, mình không nên tự tiện chạy đến đây, nhưng, cô ta cũng biết Lâm Kiên đã định bỏ mạng lại đây.

Cô ta không thể ngăn cản anh hy sinh vì Đế quốc Arx, không thể ngăn cản anh vứt bỏ mình vì trách nhiệm, nhưng cô ta cũng không thể như không có chuyện gì nhìn anh chết ở tinh vực xa xôi, mình lại ngồi bên bãi biển tắm nắng.

Thiệu Gia áy náy nói: “Xin lỗi!”

Vì sự tùy hứng vô dụng của mình, cô ta lại ép anh đến cảnh đau khổ nhất, phải đưa ra lựa chọn dù chọn thế nào cũng sai.

Lâm Kiên ôn hòa lắc lắc đầu. Anh ta hiểu ý cô, người nên nói xin lỗi là anh ta. Thân là nguyên soái đế quốc, chức trách là bảo vệ an toàn Đế quốc, bảo vệ mỗi công dân Đế quốc, giờ phút này lại không thể bảo vệ người phụ nữ mình yêu.


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY

Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn.

♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY

- Advertisement -
Ca chiêu nghi
"Wherever she was, there was Eden" - Mark Twain, The Diary of Adam and Eve.

Bài viết liên quan

Bình luận

LEAVE A REPLY


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn. ♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY
error: VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)
VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)