Ký ức phiêu tán ngân hà – Chương 295

- Advertisement -

Chương 295

Dịch: Hoả Dực Phi Phi

Chiến hạm hiệu Khải Minh.

Tông Ly cẩn thận kiểm tra tình hình giao chiến ở tiền tuyến, luôn cảm thấy chỗ nào đó hơi không ổn lắm.

Hắn ta đang liên hệ tướng quân Ca Thư Đàm, bảo ông ta đề cao cảnh giác, đề phòng Đế quốc Arx đột nhiên phát động tổng công, cửa phòng chỉ huy đột nhiên mở ra, một đội quân nhân vũ trang đầy đủ xông vào, giơ súng nhắm vào tất cả quan binh trong phòng chỉ huy.

Quân nhân trong phòng chỉ huy vội vàng rút súng, đã rơi vào thế hạ phong.

Đối bên giằng co.

Thần Sa được Túc Nhị và Túc Thất tháp tùng đi vào phòng chỉ huy. Hắn vẫn mặc quân phục Liên bang như trước đây, người tháp tùng bên cạnh cũng giống như trước.

Tông Ly mơ hồ, cảm thấy thời gian dường như trôi ngược, về lại lúc trước.

Khi đó, Ân Nam Chiêu còn là quan chấp chính, Thần Sa còn là quan chỉ huy, cả Liên bang phồn thịnh quang vinh, ngạo nghễ sừng sững giữa các vì sao.

Nhưng mà, lửa đạn liên miên không dứt ngoài cửa sổ đã nhắc nhở hắn ta, Liên bang Odin sớm đã không còn là Liên bang Odin trong quá khứ, Thần Sa cũng không còn là Thần Sa của trước đây.

Liên bang Odin đã mất đi quyền khống chế cả tinh vực Odin, chỉ còn lại sao Relictus đang cực khổ chống đỡ, nước mất nhà tan ngay trước mắt, mà Thần Sa đang là kẻ khởi xướng ra tất cả.

Tông Ly đan xen trăm cảm xúc, phẫn nộ chất vấn: “Cậu còn mặt mũi mặc quân phục Liên bang?”

Thần Sa bình tĩnh nói ngắn gọn: “Bộ trưởng Tông, tôi muốn báo án.”

Tông Ly sững người. Hoàn toàn không ngờ mấy mươi năm không gặp, câu đầu tiên Thần Sa nói lại là muốn báo án, theo thói quen nghề nghiệp, hắn ta bất giác hỏi: “Án gì?”

“Sở Thiên Thanh làm nghiên cứu gene phi pháp, lợi dụng thuốc gene kích thích dị biến đột phát, mưu sát cha tôi Thần Viên, mẹ tôi An Dung và công tước khu II Phong Lâm. Sở Mặc dùng cách tương tự mưu sát tôi, còn câu kết Anh Tiên Diệp Giới khơi mào chiến tranh các vì sao, giá họa cho Ân Nam Chiêu.”

Tông Ly trừng mắt há mồm.

Năm đó liên tiếp xảy ra dị biến, còn có sự điên cuồng cố chấp của Sở Mặc đối với thí nghiệm gene, từ lâu hắn ta đã phát giác ra chuyện không giống như vẻ bề ngoài, trong đó nhất định có nội tình khác, lại không ngờ là nội tình như thế.

Trong lòng Tông Ly đã tin lời Thần Sa, lại không sửa được thói cũ, mặt âm trầm chất vấn: “Cậu có chứng cứ không? Nếu là Thần Sa trước kia, cậu ta dám nói, tôi cũng dám tin, nhưng Thần Sa bây giờ, cậu dám nói, tôi không dám tin.”

“Bộ trưởng Tông, tôi là người bị hại, không phải kẻ hành hung, anh thân là người chấp pháp, nên đi tìm Sở Mặc đòi chứng cứ.”

Thần Sa nhấc tay, vẫy một cái.

Túc Nhị và Túc Thất tiến tới, chĩa súng vào Tông Ly, ý bảo Tông Ly cởi bỏ vũ trang.

Tông Ly hỏi: “Cậu muốn làm gì?”

Thần Sa nói: “Bộ trưởng Tông, ghét ác như thù là một đức tính tốt, nhưng vì ghét ác như thù, trở nên ngoan cố tự phụ, bị vẻ ngoài che mắt, chính là ngu xuẩn. Anh thân là bộ trưởng Bộ Trị an, lại nghe sao tin vậy, tin vào lời nói một phía của Sở Thiên Thanh và Sở Mặc, không nhìn lại những gì Ân Nam Chiêu đã làm, không hề phát giác án giết người ngay trước mắt, thậm chí trở thành đồng lõa của hung thủ, cho dù anh không phải thủ phạm, cũng khó tránh trách nhiệm, tôi mong anh tạm dừng tất cả chức vụ, kiểm điểm lại một chút.”

Tông Ly sờ đến hộp vũ khí, đang định khởi động vũ khí, Thần Sa đã đứng trước mặt hắn ta, súng kề vào đầu hắn ta.

Tông Ly căn bản không nhìn rõ động tác của hắn, lập tức nhận ra Thần Sa đã là thể năng cấp 4A.

Hắn ta không hề có phần thắng, lại không một tia e sợ.

Tông Ly dùng sức húc đầu về phía trước, ý bảo Thần Sa cứ việc nổ súng.

“Ân Nam Chiêu là người nhân bản, tôi bắt Ân Nam Chiêu là sai sao? Lúc cậu nói tôi ngu xuẩn, đã kiểm điểm bản thân chưa? Sở Thiên Thanh đã giết cha mẹ cậu, cậu lại còn nhận giặc làm cha, nhận kẻ thù là anh, dâng chính mình đến cửa cho người ta hại. Vì sự ngu xuẩn của cậu, Liên bang Odin mới biến thành như hôm nay, là cậu giết chết hoàng đế Đế quốc Arx trước mặt bao người! Là cậu dẫn đến chiến tranh giữa loài người và dị chủng! Bao nhiêu dị chủng vì cậu mà rày đây mai đó? Bao nhiêu dị chủng vì cậu mà chết?”

Thần Sa không chút né tránh câu hỏi của Tông Ly, bình tĩnh nói: “Tôi đã dùng thời gian mười năm để ngẫm lại sai lầm của chính mình, cho nên, hôm nay tôi đứng đây để bù đắp sai lầm của mình.”

Tông Ly nửa tin nửa ngờ nhìn Thần Sa.

Thần Sa điềm nhiên nhìn lại Tông Ly.

 

Đột nhiên, một sĩ quan không dám tin nhìn vào màn hình giám sát tiền tuyến, thất thố kêu to: “Đế quốc Arx rút binh rồi!”

Sự chú ý của tất cả mọi người đều bị thu hút nhìn lên màn hình giám sát.

Đế quốc Arx không ngờ thật sự toàn tuyến rút binh.

Rõ ràng thắng lợi đã gần ngay trước mắt, chỉ thiếu một đòn cuối cùng, tất cả binh sĩ đều đã chuẩn bị lấy thân tuẫn quốc, mà Đế quốc Arx lại rút binh!

Mọi người đều vẻ mặt kinh hãi, không biết vì sao Đế quốc Arx lại đột nhiên từ bỏ cơ hội tốt nhất để hủy diệt Liên bang Odin, Tông Ly lại lập tức hiểu ra nguyên nhân.

Bởi vì Thần Sa!

Bởi vì hắn đã quay về Liên bang Odin! Bởi vì hắn quen thuộc binh lực Đế quốc Arx!

Đế quốc Arx biết mình bị lừa, để bảo toàn bản thân, chỉ có thể lập tức rút lui, lần nữa tổ chức lại phương án tác chiến.

Tông Ly thật sự ý thức được, người đàn ông trước mắt không còn là Thần Sa cao ngạo chính trực, quan minh lỗi lạc, nhưng cũng tuyệt đối không phải kẻ phản bội như lời Tả Khâu Bạch.

Có thể hắn đã học được cách cúi đầu khom lưng trước hiện thực, nhưng cột sống của hắn không gãy; có thể hắn không còn trắng đen rõ ràng, đã hiểu được mánh khóe và lừa gạt, hành sự bắt đầu không từ thủ đoạn, nhưng máu nóng trong lòng hắn không hề lạnh đi.

Tông Ly hỏi: “Cậu là ai?”

Thần Sa nói: “Thần Sa, quân nhân của Liên bang Odin.”

Tông Ly nhướn mày cười, trong mắt giấu ánh lệ.

Hắn ta biết mình không có năng lực cứu Liên bang Odin, nhưng Thần Sa có!

Hắn ta vứt hộp vũ khí cho Túc Nhị, giơ hai tay lên, hạ lệnh: “Bắt đầu từ bây giờ, hủy bỏ tất cả chức vụ của Tông Ly, mọi người nghe theo chỉ huy của Thần Sa, nếu có người chống lại xem như chống lại quân lệnh, có thể bắn chết tại chỗ.”

Những quân nhân khác trong phòng chỉ huy lần lượt thu hồi vũ khí, Túc Nhị và Túc Nhất đeo xiềng xích cho Tông Ly, giải hắn ta đi.

 

Thần Sa đứng trước bục chỉ huy, tất cả mọi người vào vị trí, ai lo việc nấy bắt đầu làm việc.

Thần Sa ấn máy thông tín, nói với hạm trưởng tất cả quân hạm của Liên bang Odin: “Tôi là Thần Sa, đã từng là quan chỉ huy của Liên bang Odin, hiện tại là một quân nhân bình thường của Liên bang Odin. Bắt đầu từ bây giờ, do tôi tiếp quản quyền chỉ huy toàn quân, quân nhân bằng lòng kề vai chiến đấu cùng tôi ở lại, không bằng lòng có thể rời đi.”

Trong máy thông tín trầm mặc một thoáng, đột nhiên bùng lên tiếng hoan hô liên tiếp.

Tin Thần Sa trở về cũng giống như mọc cánh, không bao lâu đã lan khắp cả quân đội Liên bang. Từ chiến hạm đến căn cứ quân sự, mỗi quân nhân đều hưng phấn nói “Quan chỉ huy trở về rồi”.

Nước sắp mất, nhà sắp tan, nhưng quan chỉ huy của bọn họ trở về rồi!

Tuy cả tinh vực Odin gần như đã rơi vào tay địch, chỉ còn lại sao Relictus đang cực khổ chống cự, nhưng quan chỉ huy của bọn họ trở về rồi!

Bọn họ là những chiến sĩ anh dũng nhất, không sợ chảy máu, không sợ chết, sẵn lòng dùng thân xác máu thịt của mình dựng nên ngôi nhà duy nhất của dị chủng.

Bảy trăm năm trước, Du Bắc Thần có thể sáng tạo nên Liên bang Odin từ một vùng hoang vu; hôm nay, Thần Sa nhất định có thể dẫn dắt bọn họ gìn giữ Liên bang Odin.

 

————•————•————

 

Xung quanh một vùng tối đen, tiếng khóc bi ai của một người phụ nữ vẫn luôn không ngừng truyền tới.

Lạc Lan không sợ nguy hiểm, trấn định bước đi.

Tiếng khóc đó nghe vô cùng quen tai, tựa hồ tên đã đến bên miệng, muốn gọi ra, nhưng trong lòng Lạc Lan hết sức kháng cự, trước sau đều không tìm kiếm, giống như không nghe thấy gì.

Cô đi đến trước một cánh cửa, dứt khoát đẩy cửa ra.

Đột nhiên, ánh sáng bừng lên.

Lạc Lan bước vào.

Trong một căn phòng lớn rộng rãi thoáng đãng, so le lộn xộn, cao cao thấp thấp, toàn là gương hình dạng như mắt người.

Lạc Lan ngước mắt nhìn quanh, nơi nơi đều là “con mắt” thủy tinh, giống như có vô số người đang dò xét cô.

Cô trong các tấm gương đều khác nhau, có tà ác, có chính nghĩa, có cay độc, có nhân từ, có quật cường, có dịu dàng…

Lạc Lan muốn rời đi, lại phát hiện nơi vốn là cửa cũng trở thành tấm gương hình mắt.

Thế này không hợp logic!

Lý trí quá mức của Lạc Lan khiến cô dù ở trong mơ cũng hiểu rõ đây là một giấc mơ, không nhịn được cười nhạo.

Thì ra, trong tiềm thức của cô, mọi người đều là tấm gương lạnh lẽo, trong mắt những người khác nhau, chiếu ra những gương mặt khác nhau của cô. Không biết đâu mới là tấm gương đại diện cho đôi mắt Thần Sa, đâu mới là tấm gương đại diện cho đôi mắt Tử Yến.

 

Một cô gái trông giống hệt cô xuất hiện nơi cuối căn phòng, tóc dài chấm vai, ý cười loang loáng.

Lạc Lan nhìn cô ta, lạnh nhạt nói: “Cô đã chết rồi.”

Lạc Tầm lắc lắc đầu, dịu dàng nói: “Tôi chính là cô.”

“Cô không phải tôi.”

“Tôi là cô của ban sơ, không phải cô của trước đây, nhưng là cô của hiện tại. Cô là tôi của sau cùng, không phải tôi của quá khứ, nhưng là tôi của tương lai.”

Lạc Lan cười giễu: “Một đoạn ký ức bỗng dưng sinh ra cũng dám khua môi múa mép ra vẻ thâm ảo trước mặt tôi? Có phải cô còn muốn nói chuyện đã xảy ra, tất để lại dấu vết? Đáng tiếc cô là khúc gỗ, tôi là kiếm sắc, chúng ta chạm nhau, kết quả rất rõ ràng.”

“Không có ai là kiếm sắc cả.” Lạc Tầm mỉm cười đi về phía cô.

Lạc Lan bất giác muốn lùi lại, lại ép mình đứng yên bất động, giống như muốn nhìn rõ Lạc Tầm rốt cuộc muốn làm gì.

Lạc Tầm càng tới càng gần, hai người đứng sát vào nhau.

Mắt đối mắt, mũi đối mũi, miệng đối miệng, ngũ quan như đúc, biểu cảm hoàn toàn khác biệt.

Lạc Tầm nói: “Tôi chính là cô, cô chính là tôi.”

Lạc Lan phản bác: “Tôi là tôi, cô là cô!”

Lạc Tầm dịu dàng ôm lấy cô, bi thương cầu khẩn: “Đừng phủ định tôi, bởi vì tôi chính là cô, cô phủ định tôi, thì chính là phủ định bản thân.”

Lạc Lan hoảng sợ phát hiện Lạc Tầm đang từ từ hòa vào cơ thể mình giống như giọt nước hòa vào bùn đất, cô thử dùng sức đẩy cô ta ra, lại giống như đẩy vào không khí, căn bản không có chỗ dùng sức.

……

Lạc Lan mở bừng mắt ra, đầu đầy mồ hôi.

Cô nằm trong phòng ngủ của mình, giấc mơ vừa rồi chỉ là một giấc mơ.


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY

Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn.

♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY

- Advertisement -
Ca chiêu nghi
"Wherever she was, there was Eden" - Mark Twain, The Diary of Adam and Eve.

Bài viết liên quan

Bình luận

LEAVE A REPLY


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn. ♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY
error: VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)
VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)