Ký ức phiêu tán ngân hà – Chương 296

- Advertisement -

Chương 296

Dịch: Hoả Dực Phi Phi

Lạc Lan thức dậy, vào phòng tắm tắm rửa.

Lúc cô ra khỏi phòng tắm, Thanh Sơ đã đợi bên ngoài, rầu rĩ oán giận: “Bệ hạ vừa hạ sốt, nên nghỉ ngơi nhiều hơn.”

Lạc Lan vừa mặc quần áo, vừa lạnh nhạt nói: “Chẳng qua là đột nhiên nhận tin dữ, nhất thời cảm xúc thất thường dẫn đến hôn mê tạm thời, cũng đã hôn mê xong rồi, còn phải thế nào nữa?”

Thanh Sơ không nhìn ra Lạc Lan thật sự bình phục tâm trạng, hay đang vờ như không có việc gì, chỉ có thể phối hợp nói: “Bệ hạ đã ngủ tám tiếng, không cần lo lắng, không bỏ lỡ công việc gì.”

“Tám tiếng, có thể xảy ra rất nhiều chuyện, đủ để phát động chính biến quân sự, hạ bệ quan chấp chính một tinh quốc.”

 

Lạc Lan mặc quần áo xong, lập tức liên hệ Lâm Kiên.

Tín hiệu gần như lập tức được nối thông, Lâm Kiên xuất hiện trước mặt Lạc Lan. Anh ta vẻ mặt sốt ruột, hiển nhiên đã nghe được tin Tiêu Giao làm phản từ chỗ tướng quân Lâm Lâu.

“Rốt cuộc có chuyện gì? Tại sao Tiêu Giao lại đột nhiên làm phản?”

Lạc Lan nói: “Trước đây tôi từng nói với anh, Tiểu Giác mất trí nhớ, hiện giờ ký ức hắn đã khôi phục rồi.”

Lâm Kiên hết sức phẫn nộ: “Khôi phục ký ức thì muốn phản bội chúng ta sao? Anh ta và người sớm chiều bên nhau mấy mươi năm, anh ta ở trong quân đội Đế quốc Arx mười năm, những chuyện này lẽ nào không phải ký ức sao? Chúng ta có bạc đãi anh ta sao? Rốt cuộc Liên bang Odin đã cho anh ta lợi ích gì…”

Lạc Lan không thể không cắt ngang cơn giận vô nghĩa của anh ta: “Tên của Tiểu Giác trước khi mất trí nhớ là Thần Sa.”

Lâm Kiên thoắt cái quên mất những lời định nói, nửa há miệng, kinh hãi trừng Lạc Lan.

Lạc Lan nói: “Xin lỗi.”

Lâm Kiên hồi thần lại, lắp ba lắp bắp hỏi: “Người nuôi quan chỉ huy Liên bang Odin như thú cưng mấy chục năm, còn đóng dấu nô lên người hắn?”

“Khi đó hắn không phải quan chỉ huy của Liên bang Odin.”

Lâm Kiên bật dậy, khua khoắn hai tay, thất thố kêu to: “Hắn là Thần Sa! Thần Sa! Thần Sa danh tiếng lẫy lừng! Thần Sa mà tất cả quân nhân đều biết!”

Lạc Lan phán hiện biện giải “Khi đó hắn không phải Thần Sa, là Tiểu Giác” đã không còn bất cứ ý nghĩa gì, chẳng bằng để Lâm Kiên phát tiết hết cảm xúc.

“Người lại còn đưa hắn vào quân đội Đế quốc Arx để huấn luyện binh lính!”

“Hắn huấn luyện rất tốt.”

“Người lại còn để hắn chỉ huy chiến dịch công đánh Liên bang Odin!:”

“Hắn chỉ huy rất tốt.”

Lâm Kiên vẻ mặt suy sụp: “Tôi lại còn bổ nhiệm Thần Sa giúp tôi huấn luyện binh lính, giúp tôi quản lý quân hạm, giúp tôi chỉ huy chiến dịch! Tôi nhất định là điên rồi!”

“Tôi sẽ gánh chịu hậu quả, sẽ không liên lụy anh.” Lạc Lan đã tính toán trường hợp xấu nhất.

“Người xem tôi là loại người gì?” Lâm Kiên giận dữ trừng Lạc Lan, dường như muốn đấm vào mặt cô, “Nữ hoàng bệ hạ tôn kính, nếu người không hiểu thế nào là đồng minh, thế nào là chiến hữu, hôm nay tôi sẽ dạy người đàng hoàng! Không phải người sẽ gánh chịu hậu quả, mà là chúng ta cùng gánh chịu hậu quả, hiểu chưa?”

Lạc Lan trầm mặc.

Lâm Kiên lắc lắc nắm đấm với cô, nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Nữ hoàng bệ hạ tôn kính, hiểu hay chưa?”

Mũi Lạc Lan cay cay, gật gật đầu: “Hiểu rồi.”

Cả chặng đường quả thực khó khăn, nhưng chỉ cần có Lâm Kiên, Thanh Sơ, Đàm Tư Dao… những chiến hữu kề vai tác chiến, cho dù khó khăn cỡ nào, cũng nhất định phải kiên trì bước tiếp.

 

Lâm Kiên vừa đi bộ trong phòng, vừa suy nghĩ.

Năm đó, Liên bang Odin xảy ra kịch biến chính đàn, khu I do Thần Sa quản hạt là phe tranh đấu thất bại, bị Sở Mặc xẻ ra nuốt trọn.

Hiện tại, đối diện Sở Mặc chấp chưởng một nước, Thần Sa có lợi hại hơn nữa, cũng chỉ có một mình, căn bản không cách nào lay động con quái vật Liên bang Odin này, nhưng hắn lại lợi dụng quân đội Đế quốc Arx đánh bại Sở Mặc.

Chiến dịch sao Tiểu Song Tử khiến Lâm Kiên và tất cả tướng quân Đế quốc Arx thán phục cũng là Thần Sa cố ý, mượn năng lực chỉ huy mạnh mẽ của mình, tốc chiến tốc thắng, giảm thiệt hại của Liên bang Odin xuống thấp nhất.

Trong tình huống không thể truyền tải thông tin với bên ngoài, Thần Sa chỉ huy trọng binh bao vây tấn công Relictus, lại thả chậm tiết tấu tấn công, thu hút nhóm người cũ lưu lạc khắp các vì sao quay về vì Relictus, ép phía Sở Mặc không thể không sử dụng lại những thuộc hạ trước đây của Thần Sa.

Thần Sa thế mà đã lợi dụng mọi kẻ địch để triệu tập đầy đủ thế lực của mình!

Sau khi hắn xác định mọi người đã về đúng chỗ, mới thong dong rời khỏi Đế quốc Arx, quay về Liên bang Odin.

 

Lâm Kiên càng nghĩ càng kinh hãi, trong tình huống thông tin hoàn toàn khép kín, Thần Sa lại dựa vào mưu tính của một mình mình, khiến mỗi người, mỗi thế lực đều hành động theo ý muốn của hắn.

Năng lực chỉ huy của người đàn ông này quá đáng sợ, đã vượt xa khỏi chiến trường!

 

Lâm Kiên vừa nhét kẹo vào miệng, vừa lo âu nói: “Tướng quân trong quân đội đều biết Tiêu Giao là người của bệ hạ, nếu Thần Sa vạch trần chuyện hắn là Tiêu Giao ra ngoài, uy vọng của bệ hạ và danh vọng của tôi đều sẽ tổn hại nặng nề.”

“Không cần lo lắng, ít nhất trước mắt không cần lo lắng. Thần Sa vạch trần chuyện này, tổn hại đối với hắn và Liên bang Odin càng lớn hơn. Hắn không phải Thần Sa hoàn mỹ không tỳ vết năm đó, Liên bang Odin cũng không phải Liên bang Odin quốc lực cường thịnh năm đó. Thần Sa từng dị biến, không chỉ tàn sát quân nhân Liên bang Odin trước mặt mọi người, còn dẫn đến đại chiến toàn diện giữa loài người và dị chủng, nếu còn để quân nhân Liên bang Odin biết hắn giúp chúng ta đánh trận mười năm, đánh Liên bang Odin lần lượt thoái lui, lòng quân nhất định sẽ tan rã, Liên bang Odin đã rét vì tuyết còn giá vì sương, có lẽ chính là một cọng rơm cuối cùng đè chết lạc đà.”

Lâm Kiên lại ăn một viên kẹo.

Phía Liên bang Odin chỉ có bản thân Thần Sa biết sự thật, phía Đế quốc Arx chỉ có anh ta và Lạc Lan biết sự thật, nháy mắt anh ta đã quyết định.

Lâm Kiên dừng bước, nói: “Lập tức công bố ra ngoài, hạm trưởng Tiêu Giao lúc lái máy bay chiến đấu trinh sát tình hình quân địch không may gặp nạn, đã qua đời. Dù sao cũng chưa ai từng trông thấy gương mặt Tiêu Giao, sau này dù đối phương nói thế nào chúng ta cũng một mực nói là lời đồn hãm hại là được.”

Lạc Lan trầm mặc.

Lâm Kiên khó hiểu nhìn Lạc Lan.

Khóe môi Lạc Lan hiện lên nét cười chua xót, “Được!” một ngày trước, cô còn dự định, bằng chiến công huy hoàng đánh bại Liên bang Odin của Tiểu Giác, bằng vào sự yêu mến và ủng hộ của quân đội đối với hắn, lại tranh thủ sự ủng hộ của vợ chồng Lâm Kiên và Thiệu Gia, chỉ cần khéo léo thúc đẩy, hắn có thể lấy tên Tiêu Giao quan minh chính đại ở bên cô.

Lâm Kiên vô lại nói: “Tình hình hiện tại là Thần Sa vô cùng quen thuộc quân đội của chúng ta, hiểu chúng ta như lòng bàn tay, chúng ta lại gần như không biết gì về hắn, trận này chúng ta phải đánh thế nào? Nói tôi biết, người có cách cứu vãn đi.”

Lạc Lan nhìn Lâm Kiên.

Lâm Kiên chắp tay trước ngực, cầu khẩn nhìn Lạc Lan.

Lạc Lan chỉ đành nói: “Tôi có.”

Lâm Kiên như trút được gánh nặng thở phào.

Lạc Lan nói: “Còn có một điều kiện.”

Lâm Kiên vẻ mặt phòng bị, hoảng sợ nhìn Lạc Lan.

Lạc Lan cười cười, nói: “Xem như chuyện tốt. Nếu Thần Sa khống chế được Liên bang Odin, Tả Khâu Bạch sẽ không gấp rút quay về tinh vực Odin nữa, thậm chí gã ta có thể mãi mãi sẽ không quay về, chiến sự bên anh sẽ thư thả rất nhiều.”

“Thảo nào!” Lâm Kiên cũng cảm thấy chiến tranh gần đây rất thoải mái, anh ta cũng có thời gian ngủ tròn giấc, thì ra là Tả Khâu Bạch đã từ bỏ kế hoạch tác chiến ban đầu.

Lạc Lan dặn dò: “Động thái phía Sở Mặc, bây giờ tôi không biết gì, không đoán được hắn ta sẽ làm gì, anh phải cẩn thận.”

“Hiểu rồi!” Lâm Kiên rất rõ, trận chiến tranh này không chỉ là để đánh bại Liên bang Odin. Anh ta lo lắng hỏi: “Nếu Thần Sa biết thí nghiệm của Sở Mặc, có khi nào hắn sẽ hợp tác với Sở Mặc không?”

Lạc Lan trầm mặc lắc lắc đầu.

Lâm Kiên cũng không biết cô tỏ ý không biết, hay nói sẽ không.

 

————•————•————

 

Căn cứ quân sự Relictus.

Phòng thí nghiệm bí mật.

Sở Mặc đẩy một buồng trị liệu ra khỏi phòng thí nghiệm canh gác nghiêm ngặt.

Tử San hôn mê nằm trong buồng trị liệu, Sở Mặc nói với học sinh của mình là Phan Tây: “Máy bay vận chuyển sẽ đưa cậu đến phi thuyền của đoàn hải tặc Ô Nha, bọn họ sẽ đưa các cậu đi tìm Tả Khâu Bạch.”

Phan Tây hỏi: “Thầy không rời đi sao”

Sở Mặc nói: “Tôi phải đợi gặp một người bạn cũ.”

Phan Tây vẫn luyến tiếc nhìn Sở Mặc. Cậu ta từng là một dị chủng chịu đủ kỳ thị, giãy giụa giữa sống chết, được Sở Mặc giúp đỡ, mới thoát khỏi cuộc sống nghèo hèn, đến trường học. Sau đó cậu ta lập chí theo nghề nghiên cứu gene, may mắn được Sở Mặc nhận làm học sinh, nhìn thấy một khả năng khác của nghiên cứu gene.

Sở Mặc vỗ vỗ buồng trị liệu, mỉm cười nói với cậu ta: “Tương lai của dị chủng giao cho cậu.”

Phan Tây nghẹo ngào nói: “Em nhất định không phụ kỳ vọng của thầy.”

Cậu ta khom người với Sở Mặc, cúi đầu thật thấp, sau đó đẩy buồng trị liệu đi vào máy bay vận chuyển.

Sở Mặc ra lệnh cho máy tính mở trần nhà, dõi theo máy bay vận chuyển từ từ dâng cao rời đi.

 

Sở Mặc mỉm cười quay về văn phòng.

Hắn ta đi tắm, cắt tóc, cạo râu, thay bộ quần áo cắt may vừa người.

Hắn ta thu dọn sắp xếp lại văn phòng, hủy bỏ tài liệu, lau chùi mặt bàn, lấy khung ảnh điện tử khóa sâu trong ngăn kéo, đặt lên bàn.

Trong đó ghi lại tháng năm niên thiếu của hắn ta, có ảnh của hắn ta và Thần Sa, có ảnh của hắn ta và Phong Lâm, còn có ảnh chụp chung bảy người bọn họ.

Bách Lý Thương, Tử Yến, Tông Ly, Tả Khâu Bạch, Thần Sa, Phong Lâm, hắn ta.

Sở Mặc mỉm cười ngắm khung ảnh, ánh mắt quyến luyến dịu dàng.

Khi đó, hắn ta không biết gì, không biết tương lai rốt cuộc có những gì đang đợi hắn.

Khi đó, trời đang trong, cây đang xanh, cả thế giới đều chỉ có thiên đường đang dịu dàng chờ bọn họ lớn lên.

Khi đó, mọi người đều còn sống.

Nếu dị chủng không đối diện nguy cơ sinh tồn, cha sẽ không bí quá hóa liều tiến hành nghiên cứu cực đoan, Tả Khâu Bạch sẽ không trở thành cô nhi từ khi sinh ra, mẹ sẽ không mắc bệnh trầm cảm tự sát, hắn ta sẽ có gia đình vẹn toàn hạnh phúc.

Cha công thành danh toại, mẹ dịu dàng hiền hậu, anh trai thông minh cơ trí.

Nếu hắn ta không chọn con đường này, hắn ta sẽ có thể bày tỏ tâm ý với Phong Lâm, nói với cô ấy hắn ta yêu cô, hắn ta sẽ có một gia đình mới, có người vợ yêu thương thật lòng, có đứa con gái đáng yêu.

 


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY

Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn.

♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY

- Advertisement -
Ca chiêu nghi
"Wherever she was, there was Eden" - Mark Twain, The Diary of Adam and Eve.

Bài viết liên quan

Bình luận

  1. Chỉ tiếc trên đời k có nếu như, khi đã lựa chọn thì phải gánh chịu hậu quả do sự lựa chọn đó mang lại. Rất tò mò là về sau thần sa sẽ làm thế nào đối mặt vs lạc lan, tiểu triêu, tiểu tịch

LEAVE A REPLY


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn. ♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY
error: VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)
VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)