Ký ức phiêu tán ngân hà – Chương 314

- Advertisement -

Chương 314: Hy vọng mới (2)

Dịch: Hoả Dực Phi Phi

Tử Yến nhìn Lạc Lan vừa xa lạ lại quen thuộc trước mắt.

Khi gã nhìn thấy tất cả ở sao Khúc Vân, đã hiểu mình sai rồi!

Ký ức của Lạc Tầm vẫn luôn tồn tại, tuy Anh Tiên Lạc Lan ngoài mặt vẫn luôn phủ nhận, kháng cự, nhưng trên thực tế, mỗi quyết định quan trọng của cô đều chịu ảnh hưởng của Lạc Tầm.

Chỉ có điều, dù sao cô cũng là Anh Tiên Lạc Lan!

Cho nên, cô cũng không phải chỉ đơn giản tiếp nhận dị chủng giống như Lạc Tầm, mà còn cố gắng khắc phục tầng tầng lực cản, thay đổi thế giới này.

—— Công đánh Liên bang Odin, giành lại sao Relictus, lần nữa phân chia lề lối chính trị các vì sao, triệt để thay đổi chống đối, cách ly giữa dị chủng và loài người.

—— Ủng hộ Emir khai thác sao Khúc Vân, bảo vệ một loạt cải cách của Emir, để dị chủng và con người cùng chung sống.

—— Xây dựng viện nghiên cứu gene, bệnh viện gene, công ty sản xuất thuốc gene sinh vật Anh Tiên Diệp Giới, bồi dưỡng trung tâm chính trị kinh tế văn hóa mới, khiến các vì sao nhìn thấy trường hợp chung sống hòa bình thành công của dị chủng và loài người.

Tử Yến đã có thể thấy trước sự phát triển thịnh vượng, vui vẻ lạc quan của sao Khúc Vân, nếu Homines và Relictus giậm chân tại chỗ kia không thay đổi, vậy có lẽ qua mấy trăm năm nữa, sao Khúc Vân sẽ là trung tâm của các vì sao.

……

Thực ra, tất cả những việc Lạc Lan làm sớm đã lộ ra suy nghĩ của cô.

Bởi vì nhớ những việc Lạc Tầm từng trải qua trên sao Relictus, bởi vì nhớ những việc Tân Lạc từng trải qua trên sao Khúc Vân, cô rất rõ dị chủng cần gì, cho nên vẫn luôn kiên định cải cách.

—— Cô cho Phong Tiểu Hoàn vào sở nghiên cứu gene hoàng thất Anh Tiên làm việc học tập.

—— Cho Tiểu Giác vào quân đội Đế quốc Arx chỉ huy chiến dịch.

—— Thuê Thiệu Dật Tâm làm thư ký nữ hoàng với giá cao, giúp đỡ xử lý chính sự của Đế quốc Arx.

Về căn bản Lạc Lan cũng chưa từng kỳ thị dị chủng, chỉ có điều cô thông minh không thẳng miệng công khai khiêu chiến với giá trị quan vốn có của số đông, mà là lợi dụng quyền thế của mình lặng lẽ thay đổi và đột phá, để người xung quanh bất tri bất giác thừa nhận dị chủng.

Thanh Sơ, Lâm Kiên, Đàm Tư Dao, Ximae… dưới ảnh hưởng của Lạc Lan, sớm đã xem những người mang gene dị chủng là bạn bè làm việc bình thường.

 

Tử Yến cười khổ, nhiều hành động rõ ràng như vậy, gã lại nhìn như không thấy, cố chấp xem Lạc Lan là kẻ địch.

Thân là đầu lĩnh gián điệp huấn luyện chuyên nghiệp, rõ ràng gã nên hiểu rõ hơn bất cứ ai, để hiểu một người không nên xem họ nói gì, mà nên xem họ không nói những gì.

Nhưng, trước mặt Anh Tiên Lạc Lan gã biến thành người mù, không chỉ không thông cảm cô gian nan bước đi từng bước, ngược lại còn hết lần này đến lần khác tổn thương cô khi cô đang chịu áp lực khổng lồ.

Trong lòng Tử Yến hỗn tạp trăm vị, vừa định mở miệng nói gì đó, Đàm Tư Dao vội vàng đi tới, hành lễ với Lạc Lan rồi báo cáo: “Chiến hạm nhận được tín hiệu kỳ lạ.”

Lạc Lan nhướn nhướn mày, hứng thú nói: “Đi xem thử.” đi về phía phòng điều khiển.

Tử Yến vốn không đi theo, phản ứng đầu tiên là đó là chuyện của Đế quốc Arx, không liên quan đến gã, nhưng giây lát sau, gã nhận ra mình lại phạm sai lầm quán tính, từ giờ trở đi đây chính là tinh quốc của gã, trên chiến hạm này có người gã cần bảo vệ, tất cả đều liên quan mật thiết đến gã.

Gã vội vàng đuổi theo, Đàm Tư Dao ngoái đầu nhìn gã một cái, mỉm cười, không nói gì cả.

 

————•————•————

 

Ba người đi vào phòng điều khiển chính.

Một người lính thông tin đứng dậy, phát tín hiệu giám sát được cho Lạc Lan.

Cùng với gợn sóng cao thấp nhấp nhô trên màn hình, truyền đến âm thanh “tít tít tít” “tắc tắc tắc” “tít tít tít”, tuần hoàn lặp lại, không ngừng lặp lại.

Lính thông tin nói: “Tín hiệu chỉ liên tục mấy phút đã biến mất, giống như có người đang đùa ác.”

Tử Yến nói: “Mật mã Morse, một loại tín hiệu cầu cứu đã bị đào thải, tra thử nguồn phát tín hiệu.”

Lạc Lan nhìn Tử Yến sâu xa, nói với lính thông tin: “Anh ta là thư ký trưởng của tôi Thiệu Dật Tâm.”

Lính thông tin bộp một tiếp hành lễ với Tử Yến, báo cáo: “Đã truy tra rồi, là nơi này, chính là vì nguồn phát tín hiệu rất đặc biệt, cho nên tôi lập tức báo cáo với sếp.”

Lính thông tin chỉ vào một điểm tròn trên bản đồ sao.

Đàm Tư Dao nói: “Hiệu Bắc Thần.”

Tử Yến nhìn Lạc Lan cầu chứng thực: “Phong Tiểu Hoàn?”

Lạc Lan gật gật đầu. Hẳn Phong Tiểu Hoàn đã lợi dụng lúc người khác không phòng bị chế tạo ra máy phát tín hiệu đã bị đào thải, nhưng sau khi thành công phát ra tín hiệu đã bị người ta phát hiện, máy phát tín hiệu bị thu hồi, tín hiệu chỉ duy trì được vài phút.

Tử Yến nói: “Tả Khâu Bạch đang ở đâu?”

Đàm Tư Dao giơ tay lên xem thời gian, nói: “Hai tiếng trước, gã ta đã rời khỏi hiệu Bắc Thần, hiện tại đang trên đường bay đến hiệu Anh Tiên 2.”

Tử Yến nói: “Phong Tiểu Hoàn biết Tả Khâu Bạch đi rồi, muốn trốn thoát khỏi hiệu Bắc Thần, cho nên phát tín hiệu cầu cứu?”

Lạc Lan nhíu mày suy tư, không nói gì.

Đàm Tư Dao nói: “Đợi Tả Khâu Bạch ký xong hiệp nghị đầu hàng, Phong Tiểu Hoàn tự nhiên có thể rời khỏi hiệu Bắc Thần, trở về sao Homines.”

 

Người lái chiến hạm ngồi trước bàn thao tác nói: “Còn mười phút nữa sẽ đến điểm nhảy vọt không gian, xin bệ hạ ngồi xuống ghế an toàn, thắt đai an toàn.”

Lạc Lan trầm tư bất động.

Đàm Tư Dao thấp giọng gọi: “Bệ hạ!”

Lạc Lan đột nhiên nói: “Hủy bỏ nhảy vọt không gian.”

Tất cả nhân viên công tác đều kinh hãi thất sắc.

Lạc Lan hạ lệnh: “Hủy bỏ!”

“Rõ!”

Người lái vội vàng nhập chỉ thị, cả chiến hạm đột nhiên giảm tốc độ, cấp tốc thay đổi phương hướng.

Lạc Lan đứng không vững, lảo đảo ngã sang một bên.

Một người nhanh như điện xẹt cầm lấy tay cô, dùng sức kéo cô một cái.

Lạc Lan va vào ngực người đó.

Đầu váng mắt hoa, Lạc Lan còn chưa kịp nhìn rõ là ai, tưởng là Đàm Tư Dao, tiện tay vịn hông anh ta, “Cảm…” lúc mỉm cười ngẩng đầu lên nhìn, mới phát hiện là Tử Yến.

Lạc Lan ngạc nhiên sững sờ, có hơi không quen.

Không phải Tử Yến nên lạnh lùng nhìn, vừa cười nhạo, vừa vỗ tay sao? Không đạp một cú đã tốt lắm rồi, thế mà lại vươn tay kéo một cái?

Chiến hạm vẫn đang đổi tốc độ chuyển hướng, Tử Yến vững vàng đỡ Lạc Lan.

Lạc Lan nhìn gã, gã cũng nhìn Lạc Lan.

Chiến hạm điều chỉnh phương hướng xong, tốc độ ổn định lại.

Tử Yến và Lạc Lan cùng lúc buông tay, lùi về sau một bước.

 

————•————•————

 

Đàm Tư Dao hỏi: “Bệ hạ muốn đi đâu?”

Lạc Lan nhìn bản đồ sao nói: “Hiệu Bắc Thần.”

Cả phòng điều khiển chính tĩnh lặng, không khí nặng nề.

Đàm Tư Dao khó xử nói: “Trên chiến hạm của chúng ta chỉ có binh lực tám ngàn, hiệu Bắc Thần hẳn có binh lực bốn mươi vạn, tùy tiện tiếp cận rất nguy hiểm!”

“Tôi hiểu.”

Đương nhiên Lạc Lan biết đây không phải quyết định an toàn, nhưng mà, cô không cách nào nhìn như không thấy tín hiệu cầu cứu của Phong Tiểu Hoàn.

Đàm Tư Dao kiến nghị: “Nếu bệ hạ nhất định muốn đến hiệu Bắc Thần, thì thông báo với nguyên soái Lâm Kiên, điều mấy chiếc quân hạm sang bảo vệ bệ hạ.”

Lạc Lan trầm mặc, không đồng ý.

Đàm Tư Dao nhìn Tử Yến cầu cứu, hy vọng gã có thể giúp đỡ thuyết phục nữ hoàng bệ hạ.

Lạc Lan nói: “Không thể điều quân hạm từ hiệu Anh Tiên 2. Tả Khâu Bạch vẫn luôn theo dõi hiệu Anh Tiên 2, cho dù có bất cứ hành động gì, gã ta cũng sẽ lập tức phát giác. Càng huống hồ, đợi chiến hạm đến kịp cũng phải bốn năm tiếng nữa, căn bản không kịp cứu người. Chúng ta là chiến hạm hạng nhẹ, có thể tàng hình, chỉ cần cẩn thận một chút, hiệu Bắc Thần sẽ không phát giác ra chúng ta.”

Đàm Tư Dao sốt ruột nói: “Cho dù tiếp cận được hiệu Bắc Thần, chúng ta cũng không làm được gì.”

“Tôi biết!” Lạc Lan xua xua tay, ý bảo Đàm Tư Dao đừng du thuyết cô bỏ cuộc.

Đàm Tư Dao chỉ đành ngậm miệng, đi đến trước bàn chỉ huy, hạ lệnh cả quân hạm tiến vào trạng thái giới bị thời chiến, tất cả nhân viên vào vị trí.

 

Lạc Lan nhấp vào bản đồ sao, phóng to hình ảnh, trầm mặc nhìn hiệu Bắc Thần.

Tử Yến đứng bên cạnh cô, cũng nhìn hiệu Bắc Thần.

Lạc Lan nói: “Tiểu Hoàn có thể đang ở trong phòng thí nghiệm, bao năm như một ngày lặp đi lặp lại thí nghiệm khô khan nhàm chán, không phải cô gái thiếu kiên nhẫn, nếu không phải thật sự có nguy hiểm, con bé sẽ không làm như vậy.”

Tử Yến không nói gì, cúi đầu cẩn thận xem xét gì đó.

Vừa nãy gã đã nghĩ đến những điều này, mới không cách nào phụ họa lời của tướng quân Đàm Tư Dao, du thuyết Lạc Lan rời đi. Nhưng, cũng quả thực như lời tướng quân Đàm Tư Dao nói, muốn cứu được Phong Tiểu Hoàn ra khỏi hiệu Bắc Thần hết sức nguy hiểm. Thân phận Lạc Lan đặc biệt, không nên hành động mạo hiểm như vậy.

 

Lạc Lan suy tư nhìn hiệu Bắc Thần.

Tám ngàn người chọi bốn mươi vạn người, một chiếc chiến hạm chọi mấy trăm chiếc chiến hạm, làm sao mới có thể cứu Phong Tiểu Hoàn ra?

Còn không được kinh động Tả Khâu Bạch, bằng không một mệnh lệnh của Tả Khâu Bạch sẽ có thể lập tức xử quyết Phong Tiểu Hoàn.

Tử Yến đột nhiên nói: “Tả Khâu Bạch không ở trên hiệu Bắc Thần.”

Lạc Lan nghiêng đầu nhìn Tử Yến.

Tử Yến nói: “Thân phận Phong Tiểu Hoàn đặc biệt, tình cảnh khó xử, ở trên hiệu Bắc Thần, hẳn chỉ có Tả Khâu Bạch có thể làm chủ chuyện của con bé, người khác sẽ không can thiệp.”

Lạc Lan gật đầu đồng ý, suy đoán vô cùng hợp tình hợp lý.

Tử Yến nói: “Tôi từng là viện trưởng danh dự của viện nghiên cứu thông tin liên lạc của Liên bang Odin, từng tham gia nâng cấp làm mới hệ thống thông tin liên lạc của hiệu Bắc Thần và hiệu Nam Chiêu, tuy đã qua hơn năm mươi năm, nhưng tôi vẫn luôn chú ý tình hình phát triển hệ thống thông tin liên lạc của Liên bang Odin.”

Lạc Lan không hề nghi ngờ năng lực của Tử Yến trên phương diện này.

Năm đó gã có thể dùng sức một mình thâm nhập vào hệ thống điều khiển của căn cứ quân sự Relictus, thay đổi quỹ đạo của đạn tự hành, có thể thấy gã lợi hại cỡ nào. Mấy năm nay tuy sức khỏe gã không tốt, lại có nhiều thời gian nghiên cứu những chuyện này hơn.

Tử Yến nói: “Tôi vừa kiểm tra qua hệ thống thông tin liên lạc trên chiến hạm của bệ hạ, phần cứng vô cùng tốt, nên nói là tốt nhất trong các vì sao, chỉ cần hơi cải tạo thêm là có thể ngụy tạo thành tín hiệu của Tả Khâu Bạch, nếu hiệu Bắc Thần không thể chứng thực với Tả Khâu Bạch, thì có thể lừa gạt qua cửa.”

Lạc Lan nói: “Nếu Tả Khâu Bạch đi ký hiệp nghị đầu hàng, chiến hạm của gã ta sau khi vào hiệu Anh Tiên 2, sẽ không thể liên lạc với hiệu Bắc Thần nữa.”

Tử Yến nói: “Còn bao nhiêu thời gian?

Lạc Lan nhìn thiết bị đầu cuối cá nhân: “Hai tiếng.”

“Miễn cưỡng đủ dùng, cho tôi một chiếc phi thuyền, một đội thợ máy móc.”

 


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY

Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn.

♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY

- Advertisement -
Pi sà Thần
Quan điểm mỗi người giống như cái lỗ đít, ai cũng có một cái và cái nào cũng hôi~

Bài viết liên quan

Bình luận

LEAVE A REPLY


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn. ♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY
error: VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)
VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)