Ký ức phiêu tán ngân hà – Chương 321

- Advertisement -

Chương 321: Tinh hà lấp lánh (4)

Dịch: Hoả Dực Phi Phi

Tử Yến nhìn chỗ ngồi bên cạnh, giơ tay làm tư thế mời, ý bảo Tả Khâu Bạch ngồi.

Tả Khâu Bạch giơ giơ tay, khách khí lễ độ nói với Lạc Lan: “Mời bệ hạ.”

Lạc Lan cười cười, đi đến ngồi xuống ghế ngắm cảnh đối diện Tử Yến.

Tả Khâu Bạch đợi cô ngồi xuống rồi, mới ngồi chính giữa cô và Tử Yến.

Tử Yến cầm lấy chai rượu trên bàn, rót cho mình một ly.

Tả Khâu Bạch nói: “Tôi và Sở Mặc đều không ngờ cậu sẽ giúp Đế quốc Arx công đánh Liên bang Odin.”

Tử Yến cười, “Còn không phải bị anh em hai người ép đến mức không còn đường để đi sao?”

“Tôi cho rằng niềm tin của cậu sẽ quan trọng hơn mạng sống.”

“Tôi cũng cho rằng niềm tin của cậu quan trọng hơn mạng sống.” Tử Yến giơ giơ ly rượu với Tả Khâu Bạch, uống một hớp lớn, “Nhưng tất cả chúng ta lại gặp nhau ở đây.”

Tả Khâu Bạch không phản bác, mỉm cười hỏi: “Các người nói Thần Sa sẽ đầu hàng?”

“Trông anh có vẻ không tin?”

Tả Khâu Bạch áy náy khom khom người với Lạc Lan, “Không có ý mạo phạm bệ hạ, nhưng nếu Thần Sa chịu quy thuận Đế quốc Arx, thì cần gì vào lúc quan trọng chạy khỏi Đế quốc Arx? Cho dù trước đó cậu ta đã nói với bệ hạ những gì, chẳng qua đều là để lợi dụng quân đội của bệ hạ giúp cậu ta tìm Sở Mặc báo thù. Hiện tại Sở Mặc đã chết, cậu ta không cần ngụy trang nữa, có thể trở về là chính mình.” Tả Khâu Bạch hơi ngừng, kiên định nói: “Cậu ta là Thần Sa!”

Tử Yến hứng trí bừng bừng đề nghị: “Chi bằng chúng ta cược đi, nếu Thần Sa quy thuận Đế quốc Arx, xem như tôi thắng. Nếu Thần Sa không quy thuận, xem như cậu thắng.”

“Đặt cược cái gì?”

Tử Yến cười híp mắt nói: “Vì cậu và Sở Mặc, tôi đã mất một trái tim, mất đi một cái chân, trở thành như vậy. Nếu tôi thắng, tôi sẽ bỏ qua việc báo thù cậu.”

Tả Khâu Bạch buồn cười hỏi: “Nếu tôi thắng thì sao?”

“Cậu giúp chúng tôi công đánh Thần Sa, không phải Thần Sa đã chém đầu Phong Lâm sao? Giờ lại giết Sở Mặc, vừa hay nợ mới nợ cũ cậu tính luôn một lượt.”

Tả Khâu Bạch nhìn Tử Yến.

Tử Yến vẻ mặc không để ý xòe xòe tay, “Lẽ nào tôi nói sai sao?”

“Các người?” Tả Khâu Bạch nhìn nhìn Lạc Lan, lại nhìn nhìn Tử Yến.

Tử Yến cười chớp chớp mắt, “Không được sao?”

“Tôi không có hứng thú đánh cược với các người.” Tả Khâu Bạch cầm ly rượu lên, rót rượu cho mình, uống một hớp xong, nói với Lạc Lan: “Rượu ngon!”

“Quý ngài thích là tốt rồi.”

Tả Khâu Bạch cầm lấy chai rượu, nhìn thấy bên trên viết “Nhất Chẩm Hoàng Lương”, Tả Khâu Bạch gật gật đầu, hỏi: “Tên hay! Ai đặt vậy?”

“Tôi.”

“Đời người không phải chính là giấc mộng hoàng lương sao? Nhưng cho dù biết tỉnh mộng rồi tất cả đều là hư vô, lại vẫn sẽ kiên trì dốc hết sức lực trong cuộc đời hữu hạn, đây mới là nguyên nhân con người có thể không ngừng sinh sôi giữa các vì sao.” Tả Khâu Bạch trực tiếp cầm lấy chai rượu uống thêm mấy hớp, “Từ ba mươi năm trước, thể năng tăng lên cấp 3A, đã rất nhiều năm rồi tôi chưa được nếm rượu có mùi vị.”

Lạc Lan toàn thân giới bị nhìn Tả Khâu Bạch.

Thể năng cấp 3A? Gã ta không chỉ có dị năng tốc độ, còn có dị năng thính lực, gã ta có thể nghe thấy chuyện xảy ra trong sảnh tiệc! Thảo nào gã ta lại đột nhiên thay đổi tác phong cẩn trọng, bắt đầu há to miệng uống rượu.

Tả Khâu Bạch cười đặt chai rượu xuống, chỉ chỉ lỗ tai mình, “Gene của tôi đến từ sinh vật hải dương, kết cấu thính lực khác các người, hệ thống che chắn của các người không có tác dụng với tôi. Đến lúc này, tôi cũng thật sự phải nói tiếng ‘Bội phục’, không ngờ cô lại can đảm dùng mình làm mồi câu, yểm hộ những người khác rời đi.”

“Gã ta sắp dị biến rồi!” Lạc Lan kêu lên.

Tử Yến lập tức kéo Lạc Lan lui về sau.

 

“Các người đừng ai hòng thoát được!” Tả Khâu Bạch cười nói.

Cơ thể gã ta bắt đầu run rẩy dữ dội, cơ thịt toàn thân đều không nghe khống chế mà giật giật, khiến nụ cười trên mặt hết sức quỷ dị.

Gã ta chồm tới muốn tóm lấy Lạc Lan, nhưng vì đang dị biến, cơ thể vẫn không nghe bản thân khống chế, để Lạc Lan và Tử Yến chạy thoát được.

Lạc Lan gào lên với máy tính trung ương: “Tôi là Anh Tiên Lạc Lan, khởi động chương trình ứng cấp!”

Tiếng cảnh báo chói tai vang lên lanh lảnh, đèn cảnh báo màu đỏ chói mắt nhấp nháy không ngừng, tàu mẹ vũ trụ hiệu Anh Tiên 2 tiến vào trạng thái cảnh giới nguy hiểm cấp bậc cao nhất.

Trong sảnh tiệc, Lâm Kiên và các tướng lĩnh Đế quốc Arx vừa vật lộn với người Tả Khâu Bạch dẫn theo, vừa gấp gáp rút lui.

Đàm Tư Dao theo mệnh lệnh của Lạc Lan, sải bước về phía giáo sư Phan Tây, giáo sư Phan Tây khẩn trương nói: “Các người không được giết tôi! Các người cần…”

Đàm Tư Dao một súng bắn chết giáo sư Phan Tây, yểm hộ người khác rút lui.

Các khu vực trên tàu mẹ vũ trụ, mấy mươi vạn quân nhân theo mệnh lệnh, tập kết thành đội, lần lượt rút lui.

 

————•————•————

 

Phòng nghỉ.

Cơ thể Tả Khâu Bạch vặn vẹo biến dạng, dưới cổ nhanh chóng hòa tan giống như nước mật ở nhiệt độ cao, biến thành một đám máu thịt mơ hồ, huyết tương màu đỏ đen đậm đặc.

Trong huyết tương màu đỏ đen mọc ra từng cái từng cái xúc tu màu trắng dài mảnh, bò về phía Tử Yến và Lạc Lan.

Tử Yến kéo Lạc Lan xông ra khỏi cửa khoang phòng, nhanh nhẹn vỗ cửa, hạ lệnh: “Mở cửa.”

Bởi vì đã tiến vào chương trình cảnh giới nguy hiểm cấp bậc cao nhất, máy tính không tiếp nhận chỉ thị, cửa không có động tĩnh gì.

Mắt thấy xúc tu sắp đến gần bọn họ, Tử Yến vội vàng xô cửa.

Lạc Lan hạ lệnh “Mở cửa”, cửa ứng tiếng mở ra, vừa đủ một người đi qua.

Tử Yến muốn để Lạc Lan đi trước, Lạc Lan lại hết sức thô lỗ, hung hăng đẩy gã qua khe cửa.

Lúc Lạc Lan vừa định bước qua, mười mấy chiếc xúc tu giương nanh múa vuốt cuốn lấy cô.

Tử Yến huơ tay, mấy mươi lá bài Tarot màu tím bay múa chuyển động, dàn thành trận phòng ngự, ngăn cản từng chiếc xúc tu.

Lạc Lan xông qua cửa, hai chiếc xúc tu thế mà chui qua trận phòng ngự, đuổi sát theo, đâm về phía Lạc Lan.

“Đóng cửa!”

Bộp một tiếng, cửa tức tốc khép lại, kẹp đứt hai chiếc xúc tu.

Hiểm rồi lại hiểm, vừa nãy Lạc Lan không bị chúng đâm trúng.

 

Hai đoạn xúc tu đứt rơi xuống đất, giống như hai con rắn nhỏ màu trắng, vẫn không ngừng loi nhoi, dịch thể chảy ra từ chúng biến thành màu đen, không ngờ lại ăn mòn kim sàn nhà kim loại thành từng lỗ nhỏ.

Lạc Lan và Tử Yến đều kinh hãi.

Tử Yến nói: “Tả Khâu Bạch mọc nhiều xúc tu quá, trông chằng chịt tua tủa, đếm cũng đếm không hết.”

“Tả Khâu Bạch chủ yếu mang gene của sinh vật chân đầu bộ bạch tuộc và gene sinh vật ngành sứa lông châm, nhưng trải qua kích thích của virus, không biết còn sẽ kích phát gene gì nữa.”

Tử Yến nói: “Thể năng của cậu ta không chỉ cấp 3A, cho dù trước dị biến không phải cấp 4A, hiện tại chắc chắn cũng đã vượt qua cấp 4A rồi.”

 

Cửa kim loại phát ra tiếng va đập đùng đùng, như thể có hàng nghìn hàng vạn cánh tay cùng nhau đập kịch liệt vào cửa kim loại.

Trong tiếng va đập đùng đùng, cửa kim loại giống như một chiếc bánh rán trong chảo dầu, lại nổi lên từng chiếc từng chiếc bọt khí.

“Cánh cửa này không cản nổi cậu ta!” Tử Yến tóm lấy Lạc Lan chạy đi.

Trước mặt là một cửa cách ly đã đóng kín, Lạc Lan ra lệnh: “Mở cửa.”

Cửa cách ly mở ra.

Lạc Lan và Tử Yến chạy qua cửa cách ly.

Lạc Lan ra lệnh: “Đóng cửa.”

Cửa cách ly lại đóng lại.

 

Lúc ngang qua sảnh tiệc, Tử Yến phát hiện nhân viên trong sảnh tiệc đã rút lui toàn bộ.

Trên đất một đống hỗn độn, mấy trăm thi thể ngã xuống, có dị chủng, có con người. Hiển nhiên, vừa nãy lúc bọn họ đang vật lộn với Tả Khâu Bạch, nơi này cũng đang ác chiến.

Cửa khoang và cửa cách ly xung quanh đều đóng kín khóa chặt.

Tử Yến cũng từng nhận huấn luyện quân sự đặc biệt, đại khái đã đoán ra kế hoạch của Lạc Lan.

Khu trung ương là khu vực nòng cốt quan trọng nhất của tàu mẹ vũ trụ, bình thường rất khó bị tấn công từ bên ngoài, lại có thể vì những trục trặc và sự cố ác tính từ bên trong dẫn đến nổ tung.

Để an toàn, mỗi khu vực sẽ thiết kế khu an toàn được gia cố đặc biệt, mỗi lối đi đều có cửa cách ly phòng cháy chữa cháy, một khi khởi động chương trình ứng cấp, tất cả cửa cách ly đều sẽ khởi động, giam nguy hiểm trong phạm vi nhỏ, ngăn cản nguy hiểm lây lan.

Lạc Lan không có thời gian để hai mươi vạn người rút khỏi khu trung ương, chỉ có thể mạo hiểm tìm một cách điều hòa.

Khi cảnh báo vang lên, tất cả mọi người sẽ tập kết tiến vào khu an toàn, cửa sập an toàn hạ xuống.

Chương trình khẩn cấp khởi động, tất cả lối đi bị khóa, tất cả cửa cách ly bị đóng kín, cả chiếc tàu mẹ vũ trụ chỉ tiếp nhận mệnh lệnh của quan chỉ huy cao nhất, cũng chính là mệnh lệnh của Lạc Lan.

 

Lạc Lan chắc chắn là muốn nhốt Tả Khâu Bạch trong khu vực này, gây nên vụ nổ nhân tạo, giết chết Tả Khâu Bạch.

Tử Yến lưu ý kiểm tra, quả nhiên nhìn thấy trên tường dán từng khối từng khối thuốc nổ mini uy lực cực lớn, không chỉ trên tường có thuốc nổ, xung quanh còn rải rác bom gây cháy bằng năng lượng. Một khi thuốc nổ nổ tung, bom gây cháy sẽ biến khu vực này thành biển lửa nhiệt độ cao, thiêu cháy sạch sẽ virus.

Tử Yến hỏi: “Nội bộ nổ dữ dội như vậy, đã gần như tự hủy, tàu mẹ vũ trụ có thể chịu nổi không?”

Sức phòng ngự của tàu mẹ vũ trụ hết sức mạnh mẽ, nhưng đó là nhằm vào tấn công từ bên ngoài.

Không kẻ địch nào có thể phát động tấn công nội bộ mạnh mẽ như vậy ở khu nòng cốt, trừ phi người trên cả tàu mẹ vũ trụ đều chết hết rồi.

Lạc Lan cười cười, nói: “Hiệu Anh Tiên 2 là tàu mẹ vũ trụ do anh tôi thiết kế chế tạo lại sau vụ va chạm của hiệu Anh Tiên, công năng các phương diện đều tiên tiến hơn hiệu Bắc Thần mà anh biết. Anh tôi có ám ảnh tâm lý đối với vụ nổ, khi phê duyệt bản vẽ thiết kế hiệu Anh Tiên 2, ỷ có tiền, không tiếc giá cả để thiết kế khu an toàn kiên cố hơn bình thường, tất cả cửa cách ly đều dày nặng hơn, có thể tránh được một kiếp.”

“Khả năng bao nhiêu?”

“Sáu bảy phần.”

Sáu bảy phần? Có điều, vẫn còn hơn không có! Tử Yến kéo Lạc Lan chạy nhanh hơn.

 

Thiết bị đầu cuối cá nhân rung lên, Lạc Lan nghe máy.

Tiếng Lâm Kiên từ thiết bị đầu cuối cá nhân truyền tới, “Bệ hạ, tất cả quân nhẫn đã lần lượt vào khu an toàn, qua thêm 15 phút nữa sẽ có thể khởi động vụ nổ, xin bệ hạ nhanh chóng rút lui vào khu an toàn…”

Một tràn tạp âm “cạch cạch xoẹt xoẹt” truyền tới, tín hiệu đột nhiên ngắt quãng.

Lạc Lan vỗ vỗ thiết bị đầu cuối cá nhân, phát hiện không phải vấn đề của thiết bị đầu cuối cá nhân, mà là hệ thống tín hiệu của tàu mẹ có vấn đề.

Cô cảnh giác ngẩng đầu nhìn xung quanh, mơ hồ cảm thấy bất an, nói với Tử Yến: “Tranh thủ thời gian!”

Hai người gấp rút chạy đi.

Trong từng mệnh lệnh “Mở cửa, Đóng cửa” của Lạc Lan, thông qua từng cửa khoang và cửa cách ly.

Bất tri bất giác, Tử Yến buông tay Lạc Lan ra, hơi thở của gã càng lúc càng gấp gáp, sắc mặt dần dần tái xanh, đột nhiên, dưới chân vướng lại, cả người ngã thẳng xuống đất.

 


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY

Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn.

♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY

- Advertisement -
Pi sà Thần
Quan điểm mỗi người giống như cái lỗ đít, ai cũng có một cái và cái nào cũng hôi~

Bài viết liên quan

Bình luận

  1. Ơ! A trai Tử Yến, lúc này quan trọng nhất là thoát hiểm an toàn, tuy biết kiểu gì cũng thoát thoii nhưng xin anh đừng làm bình hoa tái phát bệnh tim, hay bất cứ điều gì khác nhé. Xin tác giả đừng cho thêm 1 tình tiết câu huyết nào nữa, Chương này Tử Yến nếu hy sinh là không cần thiết.

  2. Đúng là hành ng mà, kiểu đang lúc gay cấn lại có 1 tình huống cẩu huyết xảy ra, bệnh tim tái phát đây mà, dù sao cũng chỉ là 2 là phổi làm sao chịu đc tử yến dày vò lâu như vậy.

LEAVE A REPLY


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn. ♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY
error: VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)
VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)