Game of Love: Đoạt tình – Chương 143

- Advertisement -

ℵ Tu tiên Mary Sueℵ

Chương 143.

Edit: Ngân uyển nghi

Beta: Mun chiêu nghi

“Oái, con người xấu xí này, ngươi dám tấn công ta.”

Việt Nho Húc vừa tránh quả cầu nhỏ của Tiêm Tiêm vừa nhảy dựng lên, còn không phục la mắng lớn tiếng.

“Hừ.” Tiêm Tiêm cười lạnh một tiếng, thậm chí cả ánh mắt khinh thường cũng không thèm liếc một cái, bình tĩnh đi ngang qua bọn họ. Nội tâm Việt Nho Húc cực kỳ chán nản, người này không hành xử theo lẽ thường mà. Bị nàng lơ đi, cảm giác thật sự rất khó chịu, như đấm vào bông vậy. Vì hơi lơ là mà suýt nữa hắ bị người ta công kích từ phía sau.

[ Đinh, giá trị hảo cảm của nam phụ Việt Nho Húc đối với người chơi Mộc Tiêm Tiêm giảm xuống 10%. Hiện tại là -10%, ‘cậu bé nhỏ’ không thích ‘bà cô già’ rồi! ]

Gương mặt Tiêm Tiêm vặn vẹo, cái từ ‘bà cô già’ gọi một cô gái trẻ đẹp như nàng, có hợp lý không vậy? Giá trị âm thì âm, một tên tiểu quỷ khiến người ta ghét như thế, nếu không dạy cho hắn một bài học khó quên, Mộc Chi Tiêm cảm thấy nàng có thể sẽ tức chết.

Nam phụ Việt Nho Húc, là hoàng tử nhỏ tuổi nhất của hoàng thất, lớn lên trong ngàn vạn sủng ái. Nhưng bản thân hắn lại có chí hướng tu hành, nên Hoàng Đế mới đưa hắn đến Ngọc Hư Môn để học tập. Nhưng tin tức Việt Nho Húc đến đây nhập học không biết bị ai để lộ ra ngoài, dẫn tới địch quốc phái tới lượng lớn đạo sĩ tu tiên cao cường truy sát.

Thiếu niên kiêu ngạo chứ gì, thật là khó chịu mà! Nhưng hắn kiêu ngạo cũng rất có cảm giác đấy chứ! Cô gái, nhặt đạo đức của cô lên đi, đừng bắt chước hắn!

Nữ chính Sở Mộc Hi bị bọn họ xem nhẹ lâu như vậy vẫn thờ ơ lạnh nhạt, nhưng khi nàng ta nhìn thấy Tiêm Tiêm, đáy mắt ánh lên một sự lạnh lẽo. Kiếp trước, nàng ta đường đường là đệ tử giỏi nhất của một gia tộc tu chân, nhưng ngay cả vị hôn phu nàng ta cũng thua biểu tỷ nàng một bậc. Đối với Sở Mộc Hi, chuyện này chính là một sự sỉ nhục không thể quên được, khiến nàng ta khó mà bình tĩnh.

Thứ duy nhất vị biểu tỷ kia hơn được nàng ta chính là khuôn mặt khuynh quốc khuynh thành của ả, mà người nam nhân kia chính là vừa ý điểm này mà phản bội nàng ta không chút lưu tình.

Thật ra kiếp trước Sở Mộc Hi cũng là một đại mỹ nhân hiếm có, nhưng so với biểu tỷ thì nàng ta vẫn thua kém ba phần. Lần trọng sinh này, người nàng ta bám vào là người đẹp nhất Đại Lục, thậm chí còn đẹp hơn biểu tỷ. Vì thế, Sở Mộc Hi vô cùng quý trọng, nàng ta nghĩ rằng đây là trời cao bồi thường cho nàng ta. Nhưng mà bây giờ khi nhìn thấy Mộc Chi Tiêm, nàng ta mới biết cái gì gọi là nhân ngoại hữu nhân*.

*Editor: ý ở đây là người đẹp sẽ có người đẹp hơn.

Sở Mộc Hi vẫn cho bản thân là đệ nhất mỹ nhân của Đại Lục, nhưng khi Mộc Chi Tiêm xuất hiện, lập tức dập tắt sự tự tin của nàng ta. Có một người như vậy, tại sao nàng ta chưa bao giờ nghe nói? Tin rằng chỉ cần nàng vừa xuất hiện, danh xưng đệ nhất mỹ nhân Đại Lục chắc chắn thuộc về nàng. Một mỹ nhân ‘hại nước hại dân’ như biểu tỷ, trong lòng Sở Mộc Hi tất nhiên ghét cay ghét đắng. Hơn nữa, trực giác của nàng ta nói cho nàng ta biết, nữ nhân này sẽ trở thành chướng ngại lớn nhất trên con đường tu đạo của nàng ta.

Trong lúc hai nhóm người đang chém giết lẫn nhau, người của Ngọc Hư Môn đã đến. Rốt cuộc vẫn là nơi được ca ngợi là ‘Thánh Địa’ tu tiên, vừa ra trận đã toàn thắng. Uy lực bọn họ phóng ra ép đến tất cả mọi người đều thở không nổi. Dưới sự giúp đỡ của hệ thống, Tiêm Tiêm mới cảm thấy dễ chịu một chút.

“Các vị đạo hữu, nể mặt bản môn, việc này đến đây coi như xong, các người mau rời khỏi đây đi!”

Hai nhóm người truy sát tuy rằng không cam tâm, nhưng trước mặt người của Ngọc Hư môn, bọn họ vẫn không dám lỗ mãng, bất mãn rời đi.

“Mấy vị tiểu hữu chắc là các sư đệ sư muội trong lần chiêu sinh lần này, xin mời đi theo ta, sư phụ bọn họ đã chờ đợi rất lâu rồi!”

Sau khi đám người kia rời đi, người Ngọc Hư Môn phái đến đón bọn họ dẫn bọn họ đi vào. Quả nhiên là tiên cảnh nhân gian, linh khí sung túc, rất thích hợp để tu luyện.

Thiếu niên kiêu ngạo Việt Nho Húc bởi vì còn ghi hận mối thù ‘hủy dung’ dưới chân núi nên cố tình ra vẻ vểnh mũi lên trời, dáng vẻ vênh váo tự đắc đi trước Tiêm Tiêm. Còn nữ chính Sở Mộc Hi thì lại vô cùng ghét ai có vẻ ngoài quá mức xuất chúng nên cũng không thân thiết. Vì vậy, Tiêm Tiêm vô tình bị xa lánh.

Chờ đến lúc vào đại điện, ba người bọn họ phân biệt rõ ràng, một sự cân bằng vi diệu hình thành giữa bọn họ. Mấy vị tiên sư ngồi trên cao mang vẻ tiên phong đạo cốt. Ánh mắt đầy thiện ý của họ quan sát một vòng, cuối cùng mới vẻ mặt ôn hòa nói:

“Trong các ngươi ai là Mộc Chi Tiêm?”

“Là ta!” Tiêm Tiêm tự nhiên hào phóng đứng dậy, cao giọng đáp.

Bọn họ gật đầu hài lòng với nàng, Chưởng Môn dặn dò: “Cha mẹ ngươi chắc hẳn đã nói rõ ràng với ngươi, sư phụ của ngươi là sư đệ của ta Thanh Huyền Tử. Hắn một lòng tu đạo, đối với thế sự có thể có nhiều thứ không biết. Tuy nhiên, hắn là một người hào phóng, ngươi theo hắn chăm chỉ tu hành, đối với ngươi có rất nhiều lợi ích!”

Tiêm Tiêm gật đầu tán thành, chỉ là trong lòng đang suy nghĩ những chuyện liên quan đến mối quan hệ đặc biệt của Chưởng Môn và vị sư phụ kia của nàng. Không biết vì sao, trong lòng nàng đột nhiên sinh ra dự cảm không lành.

“Hai người khác, Huyền Chân, Huyền Minh, bọn họ sẽ giao cho các ngươi dạy dỗ.”

“Vâng, Chưởng Môn sư bá!”

Ha ha, theo một vị sư phụ tốt đúng là tốt, bây giờ bối phận của nàng cũng cao hơn nữ chính và nam phụ. Hiển nhiên, Việt Nho Húc cũng nghĩ đến chuyện này, bởi vậy sắc mặt của hắn kém vô cùng. Hừ hừ, sau này có thể lấy thân phận sư cô, quang minh chính đại bắt nạt ‘cậu bé nhỏ’ rồi!

Vừa nghĩ tới hình ảnh Việt Nho Húc gọi nàng là sư cô, trong nháy mắt Tiêm Tiêm cảm thấy thế giới này xinh đẹp cỡ nào!

“Sư huynh, đồ nhi của ta đâu?”

Một giọng nói ôn hòa đột ngột vang lên trong đại điện, nhưng tất cả mọi người đều là không lấy làm kinh ngạc, ắt là đã tập mãi thành quen rồi. Trong đại điện ngoại trừ Chưởng Môn ai cũng cung kính hành lễ với hắn, còn hắn chỉ nhàn nhạt gật đầu một cái. Không biết có phải là ảo giác của nàng không, Tiêm Tiêm cảm thấy lúc hắn vừa xuất hiện, râu mép của Chưởng Môn giật giật rất khả nghi.

“Thanh Huyền Tử, vị kia chính là Mộc Chi Tiêm. Đến đây, Tiêm nhi, gặp sư phụ của con!”

Chưởng Môn giới thiệu bọn họ với nhau, Tiêm Tiêm lúc này mới xoay người lại đánh giá kỹ vị sư phụ này của nàng.

“Hít!” Tuyệt đối là kinh diễm, không phải kinh hãi!

Nói như thế nào đây? Sư phụ này của nàng mới thật sự là xứng với danh xưng ‘họa thủy’! Cảm giác hắn mang lại cho mọi người là quá đẹp, bất kỳ người nào đứng trước mặt hắn đều sẽ xấu hổ. Trên đời này tại sao có thể có một người sạch sẽ thuần khiết đến như vậy, dường như nếu ngươi đùa giỡn trước mặt hắn chính là sự khinh nhờn đối với hắn.

Một lúc sau, Tiêm Tiêm mới hiểu rõ tính cách của sư phụ nàng. Thanh Huyền Tử tuyệt đối là loại nam nhân có bề ngoài và tính cách giống nhau, không chỉ thuần khiết về ngoại hình mà cả suy nghĩ cũng vô cùng đơn giản. Dĩ nhiên, nam nhân đơn giản như thế, ở một số vấn đề khẳng định là chuyên chọc tức người khác!

Nhìn thấy trong ánh mắt nữ chính lóe lên sự thưởng thức, lập tức trong lòng Tiêm Tiêm thầm nhiều chuyện. Theo cốt truyện chính, Sở Mộc Hi và Thanh Huyền Tử là một cặp trời sinh, Tiêm Tiêm thật không biết sau này tại sao Thanh Huyền Tử lại để mặc đồ đệ kiêm nữ nhân của mình có tình cảm với những mỹ nam khác. Nhưng mà bây giờ cơ hội để hai người bọ họ ở bên nhau lại xuất hiện kẻ phá đám là nàng, không biết bọn họ sẽ có cảm giác mãnh liệt với nhau như trong cốt truyện hay không.

Sau khi nghe thấy sư huynh của hắn chỉ rõ đồ đệ của mình, Thanh Huyền Tử bắt đầu tùy ý, ánh mắt sáng rực chăm chú nhìn chằm chằm Tiêm Tiêm. Nếu là một nữ nhân khác, bị một vị mỹ nam nhìn bằng một ánh mắt nhiệt tình như vậy, xem như trong lòng không có suy nghĩ gì cũng phải ngượng ngùng một chút. Nhưng mà, đụng phải Tiêm Tiêm – một ‘tay già đời’ đội lốt thiếu nữ – da mặt nàng thì làm bằng sắt, ừm, nhìn nhiệt liệt thêm chút nữa đi!

“Không biết đồ đệ có thể làm được gì nhỉ? Nàng trông rất mảnh mai, hẳn là không thể chiến đấu!”

Trong lòng Thanh Huyền Tử vừa âm thầm đánh giá Tiêm Tiêm vừa cố gắng nhớ lại hơn 900 năm trước sư phụ của hắn đã dạy dỗ hắn như thế nào. Dù sao thì cũng rất lâu rồi, rất nhiều ký ức đã trở nên mơ hồ, hắn cũng không nhớ rõ lắm. Vả lại, hơn 900 năm qua hắn vẫn luôn bế quan tu hành, không có giao lưu với những vị đạo hữu khác nên hắn cũng không biết sư phụ của những người khác đối xử với đồ đệ của họ như thế nào. Tuy nhiên, Thanh Huyền Tử nhớ mang máng những lời năm đó sư phụ đã nói với hắn.

“Thanh Huyền Tử, đồ đệ chính là phải chia sẻ cực khổ cho sư phụ, nên giặt quần áo và nấu cơm là bài tập cần thiết.”

“Thanh Huyền Tử à, bây giờ sư phụ ngược đãi con như vậy, à không phải, là bồi dưỡng, dạy bảo cho con, là xem trọng con, muốn tốt cho con! Con không thấy sư huynh con không có quyền lợi như vậy sao?”

Thanh Huyền Tử mơ hồ nhớ lại khuôn mặt co giật của sư huynh lúc đó, xem ra nhất định là huynh ấy rất thương tâm vì không được sư phụ xem trọng.

Chưởng Môn ở bên cạnh nhìn thấy tầm mắt của Thanh Huyền Tử, mắt của hắn giật liên hồi. Trong nháy mắt, một số ký ức đau thương trào ra, khiến cả người hắn đều cảm thấy không tốt.

Ôi, dạ dày hắn đau quá! Thanh Huyền Tử à, bỏ đi mà, đừng để sư huynh ngươi già như vậy mà mặt mũi cũng không giữ được chứ!


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY

Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn.

♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY

- Advertisement -

Bài viết liên quan

Bình luận

LEAVE A REPLY


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn. ♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY
error: VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)
VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)