Game of Love: Đoạt Tình – Chương 147

- Advertisement -

ℵ Tu tiên Mary Sue ℵ

Chương 147.

Edit: Ngân uyển nghi

Beta: Mun chiêu nghi

“Ta tới hỏi thăm hai ngươi dạy dỗ con cái của mình như thế nào.”

Giọng nói cực kỳ bình thản của Thanh Huyền Tử vang lên bên tai hai cha con, khiến người nghe cảm giác giống như là một chuyện đương nhiên. Cái gì, chẳng lẽ Chưởng môn muốn ám chỉ ông tu luyện chưa đủ chăm chỉ nên bây giờ cử sư thúc đến thị sát ông sao. Không, Chưởng môn tất nhiên sẽ không nghĩ như vậy.

Hàng năm, khi ‘trạch nam siêu cấp’ Thanh Huyền Tử đi dạo một vòng, thuận tiện khảo sát chúng đệ tử chính là khoảng thời gian đau khổ của bọn họ. Năm nay, rốt cuộc tới lượt nhà bọn họ sao, hai cha con lặng lẽ than khóc trong lòng. Trình độ tàn bạo của sư thúc Thanh Huyền Tử không phải đám hậu bối bọn họ có thể chống lại được.

“Vâng, sư thúc.”

Nhìn Thanh Huyền Tử ngồi ở vị trí đầu một cách bình thường như lão đại, mặt không hề có cảm xúc, chỉ dùng đôi mắt đen nhánh nhìn chăm chú, da đầu Huyền Tĩnh tê dại. Trong lòng ông ta bồn chồn, chỉ có thể cố gắng gửi hi vọng vào con trai ông ta. Cố lên, con nhất định phải hiểu ám chỉ của phụ thân.

“Nguyên Du, biểu diễn một chút bài tu luyện lần trước phụ thân đã hướng dẫn ngươi cho sư thúc xem.”

Ở đây vai vế Nguyên Du là thấp nhất, trong lòng hắn cũng rất đau khổ.

“Vâng, phụ thân!”

Không ai biết dưới vẻ mặt bình tĩnh nghiêm túc của hắn là sự run rẩy như thế nào. “Ầm” một tiếng, Nguyên Du bị quật ngã nằm bò như một con chó. Huyền Tĩnh không đành lòng nhìn thẳng nên quay đầu đi, như xe bị tuột xích, con trai của ta sao có thể đầu hàng nhanh như vậy? Lén nhìn về phía Thanh Huyền Tử, trái tim nhỏ bé của Huyền Tĩnh lập tức lạnh dần. Không xong rồi, sư thúc đang chau mày, lần này bọn họ chạy trời không khỏi nắng rồi!

“Đứng lên! Thường ngày phụ thân dạy dỗ con như thế nào, con nhìn con như thế nào kìa? Đi quỳ trước bài vị tổ tiên đi, không được ta cho phép thì không được đứng lên!”

Huyền Tĩnh đấu tranh cho hy vọng sống còn 0,0001 mong manh, giả vờ nghiêm khắc khiển trách Nguyên Du, thể hiện cho Thanh Huyền Tử thấy phong thái của một người cha nghiêm khắc!

Thanh Huyền Tử chau mày — quả nhiên khi làm phụ thân gì đó, giống như đã tu luyện đến Bình Cảnh Kỳ. Thể chất Nguyên Du yếu như thế = Tiêm Tiêm, Huyền Tĩnh sư điệt hằng ngày đều huấn luyện hắn như vậy = trách nhiệm làm phụ thân của Thanh Huyền Tử.

Quả nhiên hắn là một sư phụ chưa đủ tư cách, thực sự là quá thả lỏng với đồ nhi rồi! Vì tốt cho đồ nhi, Thanh Huyền Tử quyết định theo tiêu chuẩn ‘nghiêm phụ’ từ hôm nay trở đi.

Vì thế, Tiêm Tiêm, đã sẵn sàng chịu đựng ‘tình phụ tử’ của sư phụ chưa?

Khi cha con Huyền Tĩnh vẫn lo lắng chờ đợi vận mệnh tiếp theo của họ thì Thanh Huyền Tử đã bay đi rồi.

“Cha, cha mau ngừng tay, sư thúc tổ đi rồi!”

Vừa nhìn thấy Thanh Huyền Tử – người làm Chưởng môn vừa nghe tên đã biến sắc trong truyền thuyết rời đi – Nguyên Du bật dậy, vội vàng trốn khỏi bàn tay thâm độc đang diễn sâu của phụ thân.

Huyền Tĩnh đang hăng say dạy dỗ con trai mình, nghe hắn nói, ngay lập tức ngã ngồi trên đất. Ông lau mồ hôi lạnh trên trán: “Trời ạ, sư thúc nên yên tĩnh một chút Nếu không, một ngày nào đó ngươi sẽ nghe thấy tin tức cha ngươi bị nổ chết!”

“Uầy, cha, người yên tâm đi, con sẽ đến nhặt xác cha mà!”

“Khoan đã, sư thúc tổ sao lại đột nhiên quan tâm đến vấn đề con cái? Chắc không phải là……?”

Nguyên Du vỗ đùi, bỗng nhiên hét lên: “Ối trời ơi! Lẽ nào sư thúc tổ bí mật có con với người ta? Ái chà, thật không ngờ, người thanh tâm quả dục nhất còn có việc này!”

Nguyên Du cười bỉ ổi, bị Huyền Tĩnh tát cho một cái: “Tiểu tử ngươi không được nghĩ bậy, sư thúc tổ là người ngươi có thể nói à? Nhưng mà, việc này cũng có khả năng nhỉ? Không được, ta phải nói với Chưởng môn!”

Nếu như sư thúc thật sự có con thì hắn sẽ không có thời gian ‘dạy bảo’ bọn họ nữa rồi. Vì cuộc sống về sau, tiểu sư đệ, các sư huynh trong Ngọc Hư Môn nhiệt liệt hoan nghênh ngươi!

Mang theo kỳ vọng tốt đẹp về cuộc sống tương lai của mình, Huyền Tĩnh hào hứng chạy đến chỗ của Chưởng môn. Sau đó Nguyên Du mới kịp phản ứng lại:

“Cha, người mau quay lại! Lỡ như sư thức tổ sinh ra một ‘tiểu biến thái’ giống hắn thì làm sao đây? Vậy là tiêu luôn á!”

Nhìn gương mặt bánh bao đầy nước mắt đáng thương của nam phụ nhỏ bé, Tiêm Tiêm rốt cuộc miễn cưỡng cảm thấy đây là thời cơ tốt để lấy giá trị hảo cảm của mình. Nhìn vẻ mặt hằn học của hắn ta, Tiêm Tiêm ghét bỏ nhíu mày. Nàng lấy khăn tay của mình ra, thô lỗ lau nước mắt cho hắn ta.

“Nhìn ngươi đi, không có tiền đồ! Đánh không lại người ta thì khóc? Việt Nho Húc kiêu ngạo chạy đi đâu rồi?”

Tiêm Tiêm ngoài miệng thì quở trách Việt Nho Húc, nhưng tay của nàng lại nhẹ nhàng xoa lưng hắn. Có lẽ nhận ra thiện ý của Tiêm Tiêm, hơn nữa đầu óc bị động kinh khi nãy của Việt Nho Húc cũng tỉnh táo hơn.

“Aaaaaa!” Đúng là khi đối mặt với nữ nhân này đầu óc hắn sẽ chập mạch mà, tại sao hắn có thể làm chuyện ngu ngốc như vậy được. Sau này nữ nhân này sẽ cười nhạo hắn? Co điều, trong vòng tay của người này thật ấm áp và dễ chịu! Việt Nho Húc có một chút khó chịu, không cam lòng thừa nhận. Nể tình nàng vỗ vỗ lưng làm cho ta đây thấy rất dễ chịu, lần này ta sẽ rộng lượng không chấp, bỏ qua cho nàng. Vì vậy, Việt Nho Húc kéo căng da mặt, nhỏ giọng nói:

“Chuyện này không cho phép ngươi nói ra, nếu không, ta đây vĩnh viễn sẽ đối địch với ngươi!”

Nhìn gương mặt bánh bao trắng noãn thanh tú nhưng vẻ mặt lại nghiêm túc nói những lời uy hiếp nàng, cho dù Tiêm Tiêm chịu ảnh hưởng bởi tính cách lạnh nhạt của nguyên chủ cũng muốn ôm bụng cười lớn. Nhưng xét đến vấn đề thể diện của Việt Nho Húc, Mộc Chi Tiêm mới miễn cưỡng kiềm chế lại.

“Ngươi bất kính với sư cô, ta dạy dỗ ngươi là đúng. Mà ta cũng không có hứng thú buôn chuyện với người khác.”

Đúng là một nữ nhân khó ưa, nàng không dễ thương chút nào! Uổng cho khi nãy hắn còn nghĩ rằng nữ nhân này cũng có chút lương tâm, thật muốn cắn nàng một cái sao giờ?

[ Đinh! Giá trị hảo cảm của nam phụ Việt Nho Húc đối với người chơi Mộc Tiêm Tiêm tăng 20%, hiện tại là 0. Xin kí chủ tiếp tục cố gắng! ]

Hừ hừ, thằng nhóc kia, kiêu ngạo là không được, khẩu thị tâm phi cũng không đáng yêu!

Sau khi được giải đáp thắc mắc, sư phụ đầy bụng tâm đắc ‘chăm con’ đã trở về. Từ đó về sau, trong ký ức của chúng đệ tử trong Ngọc Hư Môn, trong động phủ của sư thúc Thanh Huyền Tử, âm thanh không hài hòa nào đó chưa bao giờ dứt, tất cả đều do sự giáo dục đầy ‘yêu thương’ của sư thúc bọn họ.


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY

Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn.

♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY

- Advertisement -

Bài viết liên quan

Bình luận

LEAVE A REPLY


♥ HÃY TẶNG ĐIỂM CHO TRUYỆN ĐỂ ỦNG HỘ EDITOR/TRANSLATOR VÀ BETA-ER: Xem tại ĐÂY Đây là 1 cách đơn giản mà thiết thực để các bạn tạo động lực cho team ra truyện nhanh hơn. ♥ Nếu các bạn có lòng muốn DONATE để hỗ trợ team duy trì và phát triển trang web: Xem tại ĐÂY
error: VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)
VUI LÒNG KHÔNG COPY KHÔNG RE-UP!!! :)